28 tháng 5, 2006

Một số hình ảnh đám hỏi Ngọc Linh

Chào,

Phúc mới nhận được một số hình ảnh về đám hỏi Ngọc Linh, gửi lên cho các bạn cùng xem.

Ngọc Linh và anh ấy...

Ngọc Linh và các bạn, trong đó có A6 (Lan Anh và Thanh Thúy)

...và không thể thiếu ... nhậu

Chúc Ngọc Linh mau chóng tiến đến cảnh cuối cùng là ... đám cưới! Mọi người đang mong chờ. Còn một số các hình ảnh khác mời các bấm vào đây xem.

22 tháng 5, 2006

Mẹ tôi

Một câu chuyện cảm động của một tác giả vô danh, nhận được qua e-mail của một người bạn ở Malaysia, mong được chia sẻ với mọi người.

Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.

Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”.

Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”.

Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.

Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.

Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?

Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.

Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:

“Con yêu quý,

Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.

Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ..

Mẹ yêu con lắm,

Mẹ...".

Sưu tầm

Học cách quản lý tiền

Tại sao những kẻ đi làm lại luôn túng thiếu?? Một câu hỏi lớn không lời đáp, sao chúng ta không tự nhìn lại mình, để xem chúng ta đã tiêu tiền như thế nào.

Một bài viết ngắn nhưng đáng đọc!

Tiêu tiền liền tay

Một anh chàng nhận được tháng lương đầu tiên thì phải khao khắp lượt cơ quan, gia đình, bạn bè cho đến đồng lương cuối cùng. Kết cục là một tháng ròng vật vã vì rỗng túi. Một người trẻ khác mỗi lần nhận lương là rủ ngay hội bạn đi shopping, đến vũ trường. Tình cảnh cũng không khác mấy kẻ mới đi làm, luôn ở trong tình trạng thiếu tiền.

Ai cũng muốn hàng tháng có một khoản tiết kiệm nhất định. Sự phát triển xã hội và những mối quan hệ cá nhân đã khiến chúng ta phải chi tiêu nhiều hơn. Theo các nhà nghiên cứu Mỹ thì phần lớn tiền được tiêu vào shopping, giải trí,... Chuyện ăn uống, học hành, chỉ chiếm phần nhỏ trong toàn bộ chi tiêu. Đó lại là những con đường ngắn nhất đưa người trẻ tới chỗ viêm màng túi, bởi shopping bao nhiêu cho đủ!

Quản lý tiền thế nào?

Các nhà khoa học Mỹ khẳng định, 43% những khoản chi của giới trẻ chẳng đem lại lợi ích gì. Tình trạng nợ nần, không có khoản tiền dự phòng cho những tình huống bất ngờ của bản thân và gia đình ngày càng tăng.

Theo website của trường ĐH Melbourne, Ôxtrâylia thì óc phán xét là chìa khoá để quản lý tiền hiệu quả. Phải suy nghĩ thật kỹ trước khi mua hàng, phải biết cái áo, quyển sách sắp mua có thực sự cần cho mình không. Biết nói không trước những mặt hàng không có ích cho bản thân hay lời mời đi chơi chỉ làm tốn thời gian.

Chương trình Tiết kiệm cho tương lai của Hội đồng giáo dục cách tiết kiệm Mỹ không chỉ giáo dục cho SV tầm quan trọng của việc chi tiêu hợp lý, mà còn hướng dẫn họ những kỹ năng, công cụ cần thiết để quản lý chi tiêu hiệu quả nhất. Tại sao chúng ta không triển khai một chương trình như vậy? Thanh niên VN đang có xu hướng tiêu trước, trả sau, một xu hướng dễ đưa con người đến chỗ tụt hậu!

Theo Young Money

06 tháng 5, 2006

Lớp mình có được còn như ngày xưa không?

Chào các bạn,

Hôm nay rảnh ngồi viết mấy dòng tâm sự gửi lên Blog, mong các bạn đọc và ủng hộ.

Qua 3 năm trời học với nhau, Phúc cảm thấy Lớp 12a6 là một tổ ấm tuyệt vời! Tổ ấm ấy đã cho Phúc rất nhiều những niềm vui, nhiều những kỷ niệm đáng nhớ và đương nhiên cả những chuyện ko vui.

Qua hơn 4 năm chia tay, mỗi người một ngả. Kẻ đi học, người đi làm với biết bao điều lo toan. Tất cả chúng ta giờ đây không còn là những cô cậu học sinh ngày xưa nữa mà đã là những người trưởng thành. Liệu chúng ta có còn là một tập thể như xưa nữa không? Xin thưa: không! Chúng ta bây giờ là những người bạn, những người học chung Lớp 12a6. Chính vì thế còn là bạn bè qua năm tháng hay không hoàn toàn do chính mỗi người quyết định.

Phúc đã có một thời gian ko thể quên cả thời học cấp 2 và 3. Mình luôn trân trọng những kỷ niệm đẹp đó. Tất nhiên qua năm tháng, Phúc luôn muốn và cố kiếm cách để duy trì tình bạn, ít nhất là ko làm nó thay đổi theo hướng ... dần mất đi.

Phúc biết, ngay từ hồi còn đi học, Lớp 12a6 mình cũng đã có những "bộ phận khác nhau" trong Lớp. Suy nghĩ cá nhân của Phúc, có thể đó là bè phái, hợp hay ko hợp vv... vớ vẩn của thời học sinh, nhưng hình như tồn tại đến bây giờ. Có người nói rằng Lớp mình giờ rất chia rẽ, người này khinh thường người kia. Phải chăng thế? Thiết nghĩ rằng chúng ta ko còn học cùng nhau, ko sinh hoạt thường xuyên, cơm áo gạo tiền, ... nên có những cảm giác ko thân thiện, ko nồng nàn như ngày xưa cũng là điều tất yếu. Làm cách nào để các bạn Lớp 12a6 mãi luôn là những người bạn? Câu trả lời xin dành cho mỗi người.

Về cá nhân, Phúc luôn tìm mọi cách để tạo cầu nối và luôn sẵn sàng chia sẻ tình bạn với tất cả mọi người. Cũng giống như tình cảm: muốn người nào đó yêu mình thì phải yêu người ta trước. Tình bạn cũng thế, muốn người ta chơi với mình thì mình phải chơi với người ta trước. Tình bạn là thứ quý giá trong đời. Phúc luôn hy vọng rằng Lớp 12a6 mình vẫn giữ mãi trong nhau những tình bạn tốt đẹp, chơi với nhau một cách vô tư ko suy nghĩ.

Rất mong đọc được những suy nghĩ thẳng thắn của các bạn về cầu hỏi trên!

Nguyên Lớp Trưởng Lớp12a6
      Trần Văn Phúc

P.S: các bạn gửi phản hồi trược tiếp vào đây nhé. Phản hồi dễ lắm, chỉ cần bấm vào liên kết "phản hồi" hoặc "đăng một nhận xét", gõ nội dung(nhớ bỏ dấu), nếu chưa đăng ký Blog thì chỉ cần chọn Identity là Anonymous là xong. Nhưng nhớ để lại tên đó! Bí quá thì gửi mail cho Phúc.

03 tháng 5, 2006

30/04/2006 - Vui và buồn

Vậy là những ngày nghỉ đã qua, ..phù..z..z.z...z.. thật là mệt! Nhưng vui thiệt! Lớp mình về rất đông và có một buổi họp mặt khá bất ngờ mặc dù buổi họp mặt này không hề được thông báo trước. Chính vì vậy các bạn không có mặt, không biết cũng thông cảm nhé!

Sau đây là một vài tấm hình về ngày họp mặt này:





Tuy nhiên cũng có một chuyện đáng tiếc đã xảy ra cho một người bạn của chúng ta, đó là Thạch. Thạch bị tai nạn ở Đèo Chuối vào đúng sáng 30-04. Do biết được thông tin này hơi muộn, nên chỉ có thể thông báo được một số bạn có mặt trong buổi họp mặt trên. Thạch của chúng ta không bị nặng lắm, đầu không tạm ổn, chủ yếu bị ở mặt(đến nỗi Thạch lo bị "xấu trai" ..hi..hi.). Bên dưới là một vài tấm hình về chuyến xuống nhà Thạch:



Trình: êh, mặt mũi trông thế mà còn ăn ổi được cơ ah(hỏi thăm để còn biết đường)?
Thạch: ấy ..ấy.. đừng lo, để đó tớ! buồn buồn nhai chơi ...




Có một vài tấm hình khác về ngày 30-04, các bạn có thể bấm vào đây để xem.

Phuc TV