19 tháng 11, 2007

Một số hình ảnh đám cưới Hạ Nguyên

Dưới đây là một số hình ảnh về đám cưới Hạ Nguyên. Do chụp bằng điện thoại nên chất lượng hình ảnh không được đẹp lắm
















Chi tiết xem tại đây.

Tran Phuc

13 tháng 11, 2007

Khám phá nguyên tắc 90/10

90/10, con số này có nghĩa gì? Đó là 10% những gì xảy đến trong cuộc đời này mà bạn không thể kiểm soát và 90% còn lại quyết định bởi cách bạn phản ứng đối với những chuyện xảy đến đó.

Ví dụ, bạn đang dùng điểm tâm cùng với gia đình. Con gái bạn làm đổ cà phê lên chiếc áo sơmi bạn mặc đi làm. Bạn không kiểm soát được hành động vừa rồi. Những gì xảy ra tiếp theo phụ thuộc cách bạn phản ứng ra sao.

Bạn mắng cháu. Cháu phát khóc. Bạn trách cả vợ mình vì đã đặt tách cà phê quá gần mép bàn. Bạn xồng xộc lao lên lầu thay áo. Khi trở xuống, con bạn đã lỡ chuyến xe đi học. Vợ bạn phải hối hả đi làm. Bạn đi nhanh ra xe, đưa con gái đến trường. Sợ trễ, bạn chạy xe quá tốc độ cho phép. Sau khi mất 15 phút làm việc cùng cảnh sát và chịu phạt, bạn đưa con tới trường. Cháu chạy nhanh vào lớp không kịp chào bạn.

Bạn đến văn phòng trễ 20 phút, lại thấy mình bỏ quên chiếc cặp ở nhà. Một ngày của bạn đã bắt đầu thật khủng khiếp. Những chuyện xảy đến tiếp theo càng lúc càng tệ hại. Buổi chiều, bạn buồn chán trở về nhà và thấy không khí gia đình cũng không còn vui vẻ.

Tại sao bạn có một ngày buồn chán như thế?

A. Tại tách cà phê?

B. Tại con gái bạn?

C. Tại cảnh sát?

D. Hay tại chính bạn đã gây ra?

Câu trả lời là D. Bạn đã không làm chủ được những gì xảy ra với tách cà phê. Với năm giây phản ứng của mình, bạn đã tạo ra một ngày tồi tệ.

Lẽ ra bạn nên: khi tách cà phê đổ, con gái bạn sắp khóc, bạn chỉ cần nhẹ nhàng với cháu: “Không sao đâu cục cưng, lần sau con nên cẩn thận hơn một chút”, rồi nhanh chóng lên lầu thay áo. Bạn mang theo chiếc cặp khi xuống nhà và vừa kịp vẫy tay chào lại khi cháu bé lên xe đến trường. Bạn đến văn phòng sớm 5 phút và vui vẻ chào các đồng nghiệp. Sếp cũng khen bạn về một ngày làm việc có hiệu quả.

Bạn có để ý đến sự khác nhau? Hai chuỗi sự kiện khác nhau đều có cùng một khởi đầu. Chuyện bất ngờ xảy ra chỉ chiếm 10%, 90% còn lại quyết định bởi cách phản ứng của bạn.

Hãy khám phá nguyên tắc 90/10. Nó sẽ thay đổi cuộc đời bạn hay ít nhất là cách bạn phản ứng đối với hoàn cảnh.

T.M. (Theo boreme.com)

05 tháng 11, 2007

Thông tin mới cập nhật về ngày 17-11-2007

Chào các bạn,

Hôm qua nhận được điện thọai của Thúy lớp mình báo tin là ngày 17-11 này Thúy cũng ...cưới! Cũng không bất ngờ lắm, vì đã nghe phong phanh vài tuần trước.

Như vậy là lớp ta có hai bạn cưới cùng ngày và cùng thời gian. Thúy có nhờ Phúc chuyển lời mời đến tất cả các bạn: "Thúy trân trọng mời các bạn đến chung vui cùng Thúy vào trưa ngày 17-11. Nhưng do đường xa Thúy không thể chuyển thiệp đến từng bạn, lời nhắn này mong các bạn xem là đại diện của thiệp mời." Do trưa ngày hôm đó chắc hầu hết tụi mình cũng nhận thiệp mời của Hạ Nguyên trước nên Phúc có ý này, một là sau khi tham dự cùng Nguyên tụi mình sẽ chạy thẳng xuống nhà Thúy, hai là tụi mình sẽ xuống vào buổi chiều (như theo thảo luận giữa Thúy và Phúc).

Cũng thú bị ha! Lớp mình lại có hai bạn cưới cùng thời gian! Các bạn hãy chuyển lời mời này đến những thành viên khác nhé! Sắp tới theo thông tin được biết, và chắc chắn sẽ là đám cưới Thành Nam (11-01-2008) và Hoàng Bích (20-01-2008). Kỳ này tụi mình sẽ có nhiều dịp để hội ngộ!

Trần Phúc.

31 tháng 10, 2007

Một số hình ảnh tại Văn Thánh ngày 28-10-2007

Chủ nhật ngày 28-10-2007, Nguyên có mời lớp uống cafe tại khu du lịch Văn Thánh. Dưới đây là một số hình ảnh:

Ăn trưa tại Văn Thánh





Các bạn click vào đây để xem thêm hình.

Trần Phúc

19 tháng 10, 2007

Hội họp a6

Dưới đây là một số hình ảnh Phúc mới nhận được từ Mi.





Sắp tới sẽ tụ họp uống cafe do Nguyên mời, tiện thể Nguyên sẽ chuyển thiệp cưới của mình đến các bạn. Thời gian chưa rõ, sẽ được thông báo sau. Nguyên sẽ tổ chức đám cưới vào ngày 17/11/2007 tại Bảo Lộc

Trần Phúc

21 tháng 9, 2007

Chiếc nhẫn cưới

Chiếc nhẫn cưới

- Giám Đốc đã kết hôn rồi ạ?

- Ừ, cho là vậy đi...

Ảnh minh họa
Nhìn chiếc nhẫn cưới tôi đeo trên tay, cô thư kí thực tập thắc mắc, bởi lẽ toàn công ty ai cũng biết tôi chưa có bạn gái, tuổi đời lại rất trẻ.

Câu hỏi của cô ấy không lạ gì, bởi tôi đã nghe hỏi như thế hàng trăm lần kể từ ngày bạn gái của tôi mãi mãi ra đi ...

Chúng tôi quen nhau từ những năm đầu Đại học, quê hai đứa tận vùng trũng Đồng Tháp Mười, gia đình cũng khó khăn như nhau. Phòng trọ hai đứa rất gần nhau, thế nên, em thường đến dọn dẹp, nấu nướng giúp tôi.

Em yếu ớt, gầy guộc, nhưng nhanh trí và rất thông minh. Vì sức khỏe em kém nên tôi không đồng ý để em đi làm thêm. Chúng tôi yêu nhau và rất tôn trọng nhau. Em thường gối đầu lên vai tôi, bảo tôi hát cho em nghe, bao giờ cũng thế, chưa hát xong em đã ngủ thiếp đi. Những ngày bên em là những ngày hạnh phúc nhất đời tôi.

Những tưởng, cuộc sống hạnh phúc của chúng tôi là vô tận, ngờ đâu... Một hôm, trong lúc dọn dẹp phòng trọ của tôi, đột nhiên em ngất xỉu. Tức tốc tôi đưa em vào bệnh viện, em hôn mê suốt hai ngày. Gương mặt xanh em xao hơn, gầy guộc hơn, tôi chỉ biết nắm chặt tay em, nước mắt tuôn trào. Bác sĩ bảo rằng em bị xuất huyết não, có thể tử vong bất kì lúc nào, sự sống của em kéo dài không quá một tuần. Trời đất như tối sầm, tôi không nghĩ được điều gì khác hơn việc sẽ được chết cùng em!

Sau hai ngày hôn mê, ngày thứ ba, em tỉnh giấc và gọi tôi:

- Em mệt lắm, chắc phải nghỉ học cả tuần anh ạ, anh viết phép giúp em.

- Cả lớp ai cũng biết em bệnh, hôm qua, thầy cũng có đến thăm. Em còn yêu cầu gì nữa không?

- Anh... từ ngày, quen nhau, anh chưa bao giờ hôn em...

Tôi đến gần em hơn, rồi khẽ nói :

- Còn một năm nữa ra trường nên anh định để ngày cưới, nhưng bây giờ em nhắm mắt lại đi!

Và tôi hôn em...

Suốt thời gian làm thêm, dành dụm mãi tôi mới mua được hai chiếc nhẫn trơn, nhẹ nhàng đeo vào tay em, rồi bảo em đeo chiếc còn lại vào tay tôi mà không đợi đến ngày cưới. Đeo nhẫn cho xong, giọng em nhạt lại và chậm hơn :

- Em... mệt...quá!

Rồi em nhắm mắt lại, không bao giờ mở ra nữa. Tôi nghĩ đến việc chết cùng em. Nhưng đúng lúc, bác sĩ đã kịp can ngăn. Tôi thoát chết.

...Sau khi dọn dẹp phòng trọ của em, tôi nhặt được quyển nhật kí ghi chép những tháng ngày em bên tôi. Cuối dòng nhật kí của em luôn có đoạn:

"Anh phải thành đạt, phải có công danh. Hoài bão phải lớn, không được nhỏ hẹp, chỉ có như thế anh mới sớm trưởng thành và đứng vững trong xã hội...".

Hôm nay, tôi đã làm được điều em mong đợi, sự nghiệp, hoài bão và ước mơ đều đạt được. Và nỗi nhớ về em không bao giờ dịu đi.

Theo TTO

Tin vắn ngày 21-09-2007

Theo tin mới nhận, Phạm Đình Thục lớp ta sẽ lập gia đình (lấy vợ) vào ngày 07/10/2007. Nhưng do đường xa sẽ không gửi thiệp cưới đến các bạn được. Các bạn hãy gửi lời chúc mừng đến Thục nhé!

Thay mặt 12a6 chúc Thục trăm năm hạnh phúc!

Ngọc Linh lớp ta đã sinh một bé trai nặng 2.9kg và chủ nhật này (23/09/2007) sẽ tổ chức đầy tháng cho bé tại nhà ở Bình Dương, Linh có gửi lời mời đến tất cả các bạn lớp 12a6. Do không ai biết nhà nên Linh có để lại số phone 0909529218 để tiện liên lạc.

Thay mặt 12a6 chúc mừng Linh!

Trần Phúc

13 tháng 9, 2007

Năm 12a6 "cưới" ...


Lâu lắm rồi mới có dịp viết blog! Kỳ này bận quá, không còn thời gian đâu mà blog về Lớp nữa :) Theo thông tin mới nhận được, Lớp chúng ta năm nay sẽ có nhiều thành viên lập gia đình. Trước mắt có các thành viên sau:

1. Phạm Đình Thục
Theo thông tin được biết, Thục sẽ lập gia đình (lấy vợ) vào tháng mười này. Một tin tức khá bất ngờ phải không! Chính xác thời gian ra sao thì chưa rõ. Phúc sẽ thông báo khi nào có thời gian chính xác.

2. Nguyễn Thị Hạ Nguyên
Được biết, Nguyên sẽ lập gia đình (lấy chồng) vào tháng 11-2007 và sẽ tổ chức trên Bảo Lộc. Thông tin này chính xác. Các bạn chuẩn bị tinh thần ...gửi lời chúc đến Nguyên nhé.

3. Ngô Thị Hoàng Bích
Áp chót là Bích, Bích sẽ lập gia đình (lấy chồng) vào tháng 1-2008 và sẽ tổ chức tại Bảo Lộc và Tp HCM. Được biết Lớp mình sẽ có dịp tụ họp cùng nhau dưới Tp HCM này.

4. XXX
Không biết có còn ai nữa không!? Biết đâu giờ đến cuối năm còn nữa chăng?

Chúc mừng các bạn! Mong những điều may mắn và tốt lành nhất sẽ đến với các bạn.

Trần Phúc

02 tháng 8, 2007

Tật xấu nơi công cộng

Chợ "cóc" xuất hiện nơi nào, nơi đó liền đầy rác
Người xưa có câu: "Chẳng thơm cũng thể hoa nhài / Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An". Nhưng hiện ở nhiều nơi công cộng, người Hà Nội đang dần đánh mất thiện cảm trong con mắt của khách trong nước và quốc tế.

Nói to

Nhớ lại ngày xưa, khi nhắc đến người HN, nhiều người đều nhớ đến giọng nói nhỏ nhẹ, vừa đủ nghe của những cô gái và chàng trai đất Hà thành. Nhưng hiện nay, không ít người ở nơi công cộng không khỏi giật mình khi đang ngồi trong quán café hay quán nước nghe thấy tiếng nói oang oang của bàn bên cạnh.

Ở các quán bia, chuyện này càng phổ biến. Các "bợm nhậu" sau vài chầu, nói đủ chuyện trên trời dưới biển. Dường như mạnh ai người nấy nói và quán bia hơi giờ cao điểm chẳng khác gì cái chợ, ầm ào hỗn tạp đủ thứ âm thanh. Còn khi nhận điện thoại di động ở nơi công cộng, nhiều người nói chuyện rất to như sợ người đang trò chuyện không nghe rõ, gây ảnh hưởng đến những người xung quanh.

Chen lấn, xô đẩy

Nếu ai có dịp chứng kiến cảnh người hâm mộ chầu chực trước cửa bán vé của SVĐ Mỹ Đình ở mỗi trận đấu có đội tuyển VN tham dự sẽ không khỏi hãi hùng. Sau hàng giờ chờ đợi, khi cổng bán vé vừa mở thì hàng nghìn người chen lấn xô đẩy nhau để mua vé. Đương nhiên, trong số những CĐV cuồng nhiệt đó có người dân ở các tỉnh, thành lân cận, nhưng không ai phủ nhận rằng dân HN chiếm đa số trong đó.

Với các học sinh, sinh viên, khi được sống trong xã hội văn minh và hiện đại hơn, nhưng dường như tật xấu này vẫn không thay đổi. Mỗi dịp cuối tháng, các điểm bán vé tháng xe buýt đông nghẹt người, chủ yếu là các bạn trẻ, nhưng không ai chịu nhường ai. Người nào cũng cố chen chân để mua vé trước nên có khi những người đến sớm lại chẳng phải là người mua vé đầu tiên.

Xả rác bừa bãi

Trên mỗi tuyến đường đều có ít nhất từ 2-3 thùng rác, nhưng người dân vẫn vô tư ném rác xuống lòng đường. Vì vậy mới có những chuyện trớ trêu khi một hành khách trên xe khách nôn vào túi nylông và hồn nhiên ném xuống mặt đường, không quan tâm gì đến các phương tiện khác cũng đang lưu thông trên đường phố, hay một anh đi xe máy quăng bịch nước mía trúng người cô bé học sinh đang đi bên cạnh. Đã có nhiều trường hợp mọi người đang đi trên đường bị hắt cả xô nước vào người, hay đi qua các chung cư cao tầng, không hiểu sao nước từ trên cao đổ xuống...

Còn nhiều lắm những tật xấu của người HN ở nơi công cộng. Cuộc sống không ngừng phát triển. Xã hội ngày càng trở nên văn minh và hiện đại. Vì vậy, mỗi người nên xem xét lại chính bản thân mình, điều chỉnh hành vi để bảo vệ và xây dựng một "HN xanh, sạch, đẹp" hơn nữa.

Source http://www.laodong.com.vn/Home/vanhoa/2007/8/48619.laodong

06 tháng 7, 2007

Nhật ký cho con yêu

Ngày 05 tháng 01 năm 2007

Ảnh minh họa
Hôm nay là ngày vui nhất của ba mẹ. Cầm kết quả siêu âm trên tay, mẹ giục bố chở ngay đến hiệu sách, để mẹ tìm một quyển sổ thật đẹp, viết nhật ký cho con.

Ngày 06 tháng 01 năm 2007

Nhờ con mà mẹ trở thành ưu tiên một trong gia đình. Ông ngoại hứa tài trợ sữa dành cho mẹ đến lúc con được sinh ra. Bà nội và bà ngoại nghe ai nói món gì ngon, bổ là mua về ép mẹ ăn để “con có đủ dưỡng chất”! Ba giành làm hết mọi việc nặng trong nhà, còn bỏ bớt được thói xấu là hút thuốc và uống bia. Hoan hô con! Mẹ nói hoài mà ba đâu chịu bỏ, còn con chẳng nói gì hết mà ba lại tự giác làm!

Dì Phương từ thành phố gởi về cho con đến 5 đĩa nhạc giao hưởng, với hy vọng con thông minh lanh lợi. Ai cũng lo cho con hết đó, con có cảm nhận được không?

Ngày 05 tháng 4 năm 2007

Con yêu ngoan lắm, đã gần năm tháng tuổi rồi mà không hành mẹ lần nào, để mẹ an tâm làm việc. Thỉnh thoảng, mẹ chẳng biết là tay hay chân của con cứ ngọ nguậy trong bụng mẹ, làm mẹ vừa nhột, vừa hạnh phúc. Gặp ba, ai cũng hỏi là con là con trai hay con gái. Ba cười bí ẩn: “Con trai hay con gái gì cũng đều là cục vàng hết!”. Rồi ba nhìn mẹ, ánh mắt lấp lánh thương yêu. Mẹ cảm thấy hạnh phúc lắm con ạ! Con đã giúp ba mẹ gần nhau hơn...

Ngày 01 tháng 6 năm 2007

Hôm nay là ngày Quốc tế thiếu nhi, ba mẹ đi mua quà cho con! Nhìn những đôi vớ bé xíu, lọt thỏm trong lòng bàn tay, ba bật cười. Sao con yêu bé bỏng thế nhỉ? Rồi tã lót, quần áo, băng rốn, dầu gió, khăn sữa… làm mẹ rối cả lên, dù các dì đã “tư vấn” cho mẹ một danh sách dài dằng dặc.

Về nhà, ba mẹ lại “giành nhau” giặt đồ cho con, vì ai cũng muốn chính tay mình lo cho con từ những thứ đầu tiên. Giải pháp cuối cùng đưa ra là ba mẹ cùng giặt, nhưng mẹ được ưu tiên hơn vì hôm nay con đã lớn lắm rồi, mẹ không ngồi lâu được. Nhìn ba lúng túng vì đây là lần đầu tiên ba giặt quần áo, mẹ càng thương ba con hơn.

Cả tháng nay, mẹ thấy ba suy nghĩ về tên của con. Ba bảo cái tên ảnh hưởng đến tính cách và nhân cách nhiều lắm nên phải cân nhắc kỹ. Ba hy vọng con sẽ là một người biết trọng tình trọng nghĩa, có đức, có tài. Sau này lớn lên, đừng phụ lòng ba mẹ, con yêu nhé!

Ngày 20 tháng 6 năm 2007

Mấy hôm nay, con đạp mẹ dữ quá! Chắc con trách mẹ mải lo làm việc, không để ý đến con, làm con khó chịu phải không? Mẹ đang cố tranh thủ xử lý cho xong những công việc còn lại để chuẩn bị bàn giao lại cho phòng. Chỉ hơn một tháng nữa thôi, con sẽ được tiếp xúc với thế giới muôn màu rộng lớn, không còn chật chội như hiện tại.

Nhưng lúc ấy, mẹ sẽ không còn có được cảm giác che chở cho con nữa rồi! Con yêu sẽ phải tập tự đối mặt với mọi thứ, ngay cả con kiến bé xíu cũng có thể làm con bị tổn thương, mẹ lo lắm! Nhưng cố gắng lên, con yêu nhé! Mẹ tin con yêu sẽ làm được, vì con là con của ba mẹ, phải không con?

MINH TRIẾT (Bến Tre)

26 tháng 6, 2007

Những câu chuyện làm thay đổi cuộc sống

TT - Cuộc thi viết “Những câu chuyện làm thay đổi cuộc sống” do Tuổi Trẻ và Pantene tổ chức từ ngày 20-10-2006 đến 30-4-2007 đã nhận được 1.820 bài dự thi của các tác giả trong và ngoài nước.

Trong số 45 bài viết được chọn vào chung khảo, ban giám khảo đã chấm và quyết định trao giải đồng hạng cho 10 bài viết sau đây:

1 - Giá trị của cuộc sống, Mỹ Hạnh (An Giang).

2 - Thức tỉnh lòng mẹ, Nguyễn Thị Thanh Huệ (Cần Thơ).

3 - Tri ân chiếc ấm, Nguyễn Thị Xinh (Huế).

4 - Những tờ 500 đồng của mẹ, Nguyễn Thu Nga (TP.HCM).

5 - Mắc nợ người xa lạ, Đoàn Thị (Cần Thơ).

6 - Viên gạch hồng, Bùi Thanh Tương Quan (TP.HCM).

7 - Câu nói của người hàng xóm, Nguyễn Thị Thuận (Huế).

8 - Hạnh phúc ngọt ngào, Đỗ Thị Minh Hòa (Nha Trang).

9 - Suối tóc của đời, Nguyễn Khánh Tường Vi (Bà Rịa - Vũng Tàu).

10 - Những chiếc răng vàng của má, Đỗ Thị Huỳnh Hoa (TP.HCM).

Mời các bạn cùng thưởng thức (bấm vào tựa để để đọc)


Những chiếc răng vàng của má

TT - Năm 1976, má dẫn chị Bảy và hai đứa em tôi về quê ở Dĩ An (Bình Dương) - nơi có mộ ba tôi và ông bà - để làm bánh tráng sống qua ngày. Tôi ở lại Sài Gòn cùng hai chị buôn bán kiếm sống.

Mới mười hai tuổi, tôi đã phụ các chị ra chợ Cầu Muối mua bắp về nấu rồi tối mang sang ngã tư Hoàng Diệu - Đoàn Văn Bơ (Q.4) bán đến khuya. Hết bán bắp, mấy chị chuyển sang leo xe lửa về Thủ Đức mua rau muống đem về chợ Calmette bán mỗi sáng. Còn tôi đội mâm bánh phục linh đến trước cổng Trường Khai Minh ngồi từ giờ ra chơi đến giờ học sinh tan học mới về.

Năm đầu của lớp 6 Trường Cô Giang (nay là Trường Thalmann), tôi chỉ học bữa đực bữa cái. Cho đến một buổi trưa, má tôi từ Bình Dương lên thấy tôi ngồi giữa nắng với mâm bánh trước mặt thì má quyết định: bán căn nhà ở Sài Gòn về quê sống.

Được hơn một năm thì nhà tôi ly tán: người ôm con theo chồng về Bến Tre, người được phân công về Lâm Đồng, người nhận nhiệm sở ở Vũng Tàu. Má tôi lại theo người quen xuống Gò Công mua gạo và rượu nếp về bán kiếm sống qua ngày. Tôi một buổi đi học ở Trường cấp II Xuân Hiệp, một buổi cắt cỏ nuôi bò. Lớp phải nuôi mấy đứa con đi học, lớp phải dành dụm cho thêm mấy đứa con đi làm nhà nước - lúc đó chỉ được mấy đồng lương ít ỏi - nên đồ đạc trong nhà dần đội nón ra đi.

Tôi nhớ cái ngày tôi cứ chảy nước mắt mãi khi má đem con búp bê của tôi ra chợ Thủ Đức bán buổi sáng thì buổi trưa gọi ông mua đồ dạo vào để bán cái ly thủy tinh đặt trên bàn thờ ba tôi mà khi sống ông vẫn dùng. Cứ thế ngày qua ngày, cho đến khi trong nhà không còn món gì để bán. Không còn bò, tôi bắt đầu bán báo dạo, được đồng nào là mua vài lon gạo, cho đến ngày tôi thi đậu vào Trường cấp III Thủ Đức.

Ngôi trường cách nhà gần tám cây số. Năm giờ tôi đã bắt đầu đi bộ đến trường. Những sáng cuối năm trời lạnh căm nhưng tới cổng trường áo tôi đã ướt đẫm mồ hôi, những buổi chiều mưa dầm ướt sũng nước. Chẳng mấy khi trong túi tôi có tiền, quần áo thì không có cái nào là không vá chằng vá chịt ở lưng áo. “Đói cho sạch, rách cho thơm” - má tôi luôn nhắc đi nhắc lại mỗi khi cả nhà quây quần bên nồi khoai bốc khói do má con tôi trồng.

Ngày ấy, tất cả khổ cực tôi đều chịu đựng được, nhưng có một điều tôi không thể chịu đựng được là ánh mắt thương hại của những người bạn trong lớp. Nhiều lần bạn bè đã ép tôi lên xe cho quá giang về đến gần nhà, như thể ban ơn cho tôi. Một cái ruột xe vá đi vá lại, vỏ xe banhtalông vẫn được khâu lại dùng nên ngồi ké xe bạn bè, dù ngồi trước hay sau, cũng là một cực hình với tôi. Trốn tránh bạn bè mãi - bằng cách đi học thật sớm và về thật trễ để không gặp ai - cũng không xong, mùa hè chuẩn bị lên lớp 11 tôi có một quyết định sai lầm là bỏ học!

Má tôi không nói gì. Thế nhưng má tôi hiểu hết. Mấy ngày sau má tôi đi đâu đó đem về một chiếc xe đạp màu xanh lá mạ, em tôi mới nói má đã xuống tiệm răng nhổ đi mấy chiếc răng vàng má làm từ lâu để lấy tiền mua xe cho tôi đi học. Tôi chỉ còn biết nuốt nước mắt vào lòng vì biết má tôi đã đau đớn thế nào bởi khi đó làm gì có thuốc tê như bây giờ. Không có tiền trồng răng lại, miệng của má từ ngày đó móm hơn. Mỗi bữa ăn, nhìn má nhai cơm trệu trạo và khó nhọc, tôi nghe miệng mình đắng ngắt.

Từ đó, tôi cặm cụi học dù dầu thắp đèn hôm có hôm không. Chiếc xe đạp tôi tự sửa lấy mỗi khi hư và dùng nó đi mua gạo về bán. Lời thì ít mà hàng xóm mua thiếu mãi nên hết vốn. Tôi lại định buông xuôi. Thế nhưng nghĩ đến những chiếc răng vàng của má, tôi lại cố gắng vượt qua. Hết phổ thông rồi mấy năm ở trường ngân hàng và hơn 20 năm đi làm, tôi vẫn lấy câu “Đói cho sạch, rách cho thơm” má vẫn thường nói để thẳng lưng đi tới. Tôi không bao giờ có thể là tôi ngày hôm nay nếu không có những chiếc răng vàng mà má tôi phải chịu đau đến tận óc khi cạy lấy ra ngày đó.

ĐỖ THỊ HUỲNH HOA (TP.HCM)

Suối tóc của đời

TT - Tôi gặp chị lần đầu tiên cách nay hơn mười năm. Hôm ấy, tôi đến tìm mua một số tranh thêu để làm quà gửi đi nước ngoài. Nơi tôi đến là một căn nhà nhỏ nằm trong con hẻm sâu, một phụ nữ dáng ngồi lặng lẽ ở một góc khuất, thoăn thoắt thêu tranh. Điều làm tôi chú ý là chị có mái tóc dài. “Chào chị, hình như chị là chủ nhân của phòng tranh này?”, tôi bước lại gần, cất tiếng làm quen.

Người phụ nữ khẽ gật đầu rồi ngước nhìn tôi. Tôi liền giật mình khi trông thấy trên khuôn mặt chị chi chít những vết sẹo. Tôi ngồi xuống cạnh chị, nói nhẹ như hơi thở: “Có phải chị là nạn nhân của một vụ phỏng?”.

Chị gật đầu, ra dấu cho tôi biết rằng chị nói năng rất khó khăn. Chị quay sang cầm cây bút và tờ giấy hí hoáy viết. Lát sau, chị ngẩng lên, đưa tôi tờ giấy có dòng chữ: “Em có biết tấm ảnh cô bé Kim Phúc trong một trận bom napalm ở Tây Ninh do phóng viên Nick Út chụp đã đoạt giải Pulitzer?”. Tôi gật đầu. Chị lại hí hoáy viết tiếp: “Tôi cũng là một nạn nhân trong trận bom napalm ấy...”.

Qua nhiều lần tiếp xúc, dần dần tôi được biết khá đầy đủ về cuộc đời của chị. Năm 12 tuổi, sau trận bom napalm, chị bị phỏng nặng và được đưa về Sài Gòn chạy chữa. Không ai nghĩ chị có thể vẫn sống với một thân thể chi chít vết sẹo.

Một gia đình khá giả ở Sài Gòn cảm thương số phận bất hạnh của chị nên đã nhận về làm con nuôi. Sau năm 1975, hai ông bà lần lượt mất đi. Chị làm đủ thứ nghề để sống: giữ em, quét rác, ở đợ... Chị viết rằng lúc đó cái chết luôn ám ảnh chị ngày đêm và chị mong sao kết thúc sớm cuộc sống của mình.

Thế rồi một ngày đầu năm, khi đến chùa đi lễ, chị trông thấy một người đàn ông cụt hai tay đang dùng chân viết chữ nho trên giấy bán cho khách đi chùa. Chị nhủ thầm rằng dù sao mình vẫn còn may mắn hơn nhiều người và quyết tâm đi tới.

Chị xin vào học nghề ở một cơ sở thêu tranh và phải mất ba ngày sau đôi bàn tay co quắp vì phỏng của chị mới cầm được cây kim thêu. Sau gần ba năm miệt mài học hỏi, chị cũng đã ra nghề. Tuy rất hạnh phúc nhưng thỉnh thoảng cái chết đôi lúc còn lởn vởn trong đầu chị...

Thế rồi vào một buổi tối trời mưa tầm tã, có hai phụ nữ đến nhà chị tặng một món quà. Một cô gái trẻ lúc còn học thêu chung với chị bị tai nạn giao thông. Trước lúc chết, cô trăng trối muốn tặng lại chị mái tóc dài vì cô không muốn chị phải đội chiếc mũ len để che những vết sẹo loang lổ trên da đầu.

Đêm đó, chị đã khóc suốt đêm, khóc cho số phận bi thảm của cô gái trẻ, khóc cho số phận cay đắng của mình, giờ đây đã có người cảm thông chia sẻ... Để từ ngày hôm đó, chị đã cảm thấy mình đang mắc nợ một người. Chị không có quyền đầu hàng số phận, chị phải sống và sống thật đàng hoàng.

Cách đây không lâu, tôi có gặp lại chị, chị rất bận rộn vì đang chuẩn bị xuất một lô hàng tranh thêu ra nước ngoài. Khi tôi bày tỏ ý định muốn viết một bài về chị, chị suy nghĩ một lúc rồi hí hoáy viết: “Em muốn viết sao cũng được, nhưng chị chỉ xin em một điều: đừng nêu tên chị vì chị cũng bình thường như bao con người bình thường khác...”. Và chị vội vã đi, suối tóc bềnh bồng nhảy nhót theo từng bước chân xiêu vẹo của chị.

Bẵng một thời gian, bất ngờ nghe tin chị qua đời, tôi vội vã đến thắp cho chị tôi một nén nhang. Bao nhiêu năm chị đã vượt qua được bao thử thách, vậy mà giờ đây chị không vượt qua được căn bệnh ung thư quái ác.

Câu chuyện về cuộc đời chị từ lâu đã trở thành máu thịt trong thân xác tôi. Mỗi khi gặp khó khăn trong cuộc sống, tôi cố gắng tìm đến gặp chị, nắm tay chị, đọc những dòng chữ do chị viết và trở về trong một cảm xúc dâng trào. Còn giờ đây, tôi còn lại một mình...

NGUYỄN KHÁNH TƯỜNG VI (Bà Rịa - Vũng Tàu)

Hạnh phúc ngọt ngào

TT - Tôi bước ra khỏi trại giam với vài chục ngàn đồng tiền lộ phí đi đường do trại cấp và những bước chân vô định. Về đâu bây giờ?

Bố tôi mất đã gần năm. Chồng tôi bỏ tôi đi lấy người khác (khi tôi cải tạo được ba năm). Lúc ở trại tôi mong ngày về ghê gớm, thế mà bây giờ tôi lại bối rối chẳng biết sẽ đi đâu về đâu.

Tôi lên xe về thẳng thành phố, nơi có chồng con tôi đang sống. Trời sẩm tối, tôi tạt qua nhà, ghé mắt nhìn vào. Chồng tôi đang ngồi bên cô vợ sau, béo tròn nung núc. Hai đứa con tôi ốm nhách, mỗi đứa bê một tô cơm lặng lẽ ngồi nhai. Nước mắt tôi trào ra rơi xuống hai bàn tay nóng hổi. Tôi muốn chạy vào ôm chầm lấy con nhưng không thể (tôi còn chưa lo nổi chỗ ăn chỗ nghỉ cho tôi đêm nay cơ mà!).

Tôi cứ đứng chôn chân bên hàng rào, mãi đến lúc con chó ngửi thấy hơi người lạ gừ lên tôi mới chập choạng bước đi, lòng rã rời, nặng trĩu. Đầu óc điên cuồng tuyệt vọng, tôi đâm sầm chạy xuống biển. Biển trước mắt tôi đen xì. Cứ thế, tôi lội ra, lội thật xa... Sóng đập vào, tôi trồi lên trụt xuống, oằn mình đau đớn...

Lúc mở mắt ra, tôi thấy mình nằm trong một túp lều. Ngước nhìn lên đầu, sao trời đang nhấp nháy. Cúi nhìn xuống chân, một phụ nữ dáng điệu mệt mỏi, nằm gục đầu trên ghế.

Người phụ nữ ấy chính là ân nhân của tôi. Chị bị nhiễm HIV, đã cứu tôi trong cái đêm tôi vô cùng tuyệt vọng. Tôi nhớ tôi đã khóc òa trên vai chị, nước mắt của tôi ướt sũng vai áo chị, và nước mắt của chị cũng nhòe nhoẹt lưng áo tôi. Tôi không thể tin được người con gái có khuôn mặt thật đẹp, thật hiền lại mang trong mình căn bệnh dữ dội của thế kỷ.

Căn bệnh nghiệt ngã chẳng biết từ đâu lây sang chị? Chị chỉ biết mình bị nhiễm bệnh sau khi đi mổ khối u ở cánh tay. Người thân xa lánh, xóm làng kỳ thị. Chị bỏ nhà, bỏ quê trôi dạt đến đây, dựng một túp lều sinh sống bằng nghề bơm vá xe.

Chiều chiều, tối tối, chị đi dọc bờ biển phát bao cao su, phát tờ rơi tuyên truyền phòng chống AIDS, có hôm chị còn phát cả những đồng tiền dành dụm được cho một cô gái lỡ đường đang chờ tìm khách bán thân.

Chị trách tôi dại dột, khi dắt tôi ra ven lộ chỉ những cây cỏ cú đang cố vươn lên từ ghè đá cứng ngắc, cứng đến nỗi tôi không hiểu vì sao cây vẫn sống được. Chị bảo tôi ngốc nghếch khi đưa tôi đi dọc bờ biển chỉ về phía Quân y viện 87, nơi có những con người đang phải giành giật lấy sự sống từng giây, từng phút. Còn tôi, tôi nhìn chị, người con gái nhỏ nhắn, mong manh mà tử thần đứng ngay trước mặt vẫn toát lên một sức sống mãnh liệt. Chị không buông lời than thân, trách phận. Chị không chán nản, thở dài buông xuôi.

Tôi nhìn lại tôi, tôi có những thứ mà với chị chỉ là niềm mơ ước. Tôi có một cơ thể khỏe mạnh, tôi có những đứa con xinh xắn đáng yêu đang chờ tôi. Tóm lại trước mặt tôi là một tương lai ngời ngời đang vẫy gọi. Thế mà tôi lại yếu đuối, buông xuôi đầu hàng trước những thách đố của cuộc sống. Tôi tự hổ thẹn với bản thân mình, với các con tôi, với cha mẹ tôi, với gia đình và xã hội.

Tôi vâng lời chị “phải biết tin vào chính mình” nên mạnh dạn dựng một quán bán nước bên đường, nhặt nhạnh từng đồng mua một chiếc máy khâu cũ quyết tâm khởi nghiệp bằng cái nghề tôi đã học trong thời gian ở trại.

Vừa chịu thương chịu khó, vừa tự tin vào khả năng của mình, tôi đã sáng tạo, thiết kế được nhiều mẫu mã quần áo lạ mắt, hợp với thị hiếu khách hàng. Tiếng lành đồn xa, chủ tiệm của các shop thời trang tìm đến mời tôi hợp tác. Công việc làm ăn khá lên, chẳng bao lâu tôi đã mua được một căn nhà nhỏ, đón các con về đoàn tụ, vượt qua những ngày tăm tối.

Đến lúc ấy chồng tôi quay về cầu xin sự tha thứ. Chị lại khuyên: đặt niềm tin vào người ta, tức là đã cho người ta cả một cuộc sống. Chị nói đúng, chính niềm tin của tôi đặt vào anh đã làm anh thay đổi, anh cố gắng chăm sóc vun vén gia đình để chứng tỏ mình vẫn là người đàn ông xứng đáng, làm chỗ dựa vững vàng cho mẹ con tôi.

Hôm nay, tôi thật sự cảm nhận được niềm hạnh phúc ngọt ngào bên chồng con yêu dấu. Đôi lúc nhớ lại giây phút cạn nghĩ ngày xưa, tôi không khỏi rùng mình. Nếu không có chị, làm sao tôi hiểu cuộc sống hôm nay đẹp dường nào.

ĐỖ THỊ MINH HÒA (TP.HCM)

Câu nói của người hàng xóm

Tôi lên bến về nhà
TT - Gia đình tôi sống trên một con đò nhỏ ở vùng đầm phá thuộc huyện Phú Vang, Thừa Thiên - Huế, cuộc sống hằng ngày chỉ dựa vào việc đánh bắt tôm cá. Phải năm năm sau ngày ba mẹ tôi về ở với nhau, tôi mới chào đời.

Sau gần ba ngày chuyển dạ khó nhọc, mẹ tôi đã ngất xỉu khi nhìn thấy con. Tôi - một con người không ra người, nếu không có đôi mắt to tròn, đen lay láy nhìn mẹ. Tôi - cô gái bị cụt phần cổ chân phải, chân trái bị khoèo, tay trái có ba ngón dính nhau, tay phải có đủ năm ngón thì ngón ngắn ngón dài, sần sùi và co quắp như củ gừng. Mẹ tôi vì sợ sinh ra một đứa con thứ hai như tôi nên đã không cho ba gần gũi suốt năm năm liền. Ba tôi chịu đựng, khắc khổ và thèm khát nên con đò gia đình tôi như một địa ngục, căng thẳng.

Lúc tôi 7 tuổi, mẹ tôi có thai, ba mẹ đón chờ em tôi trong sự nín lặng, chỉ tôi vui vì biết mình sắp có em bé để chơi cùng. Ngày mẹ sinh em, tôi chỉ kịp nhìn thấy mẹ la lối, quằn quại. Em gái tôi hoàn toàn lành lặn, ba tôi đã nói to lên với mẹ như thế sau khi ông sờ mó nhiều lần khắp người em. Thế rồi mẹ tôi sinh đứa em thứ hai, thứ ba, thứ tư, tất cả đều không tật nguyền như tôi.

Năm đứa con chỉ trông vào nguồn sống từ mớ tôm, con cá của ba mẹ. Cuộc sống lúc này mới thật sự khốn khó, tôi như một gánh nặng cho cả nhà. Thời gian trôi đi, tôi càng co mình trong ốc đảo do tôi tạo ra. Rồi các em tôi lớn lên, hiểu thấu sự thiệt thòi của chị nên rất mực quan tâm tôi. Hai em gái tôi không bao giờ ăn diện đẹp đẽ trước mắt tôi, không bao giờ bày tỏ tình cảm với bạn trai trước tôi. Tôi biết các em thương mình. Càng thấy tủi, tôi lại khóc, trách móc ông trời. Mẹ tôi từ khi ba mất thì yếu hẳn, vất vả cả đời nên về già mẹ mang nhiều bệnh.

Suốt đêm đánh cá, rạng sáng tôi về - Ảnh: TRẦN THỊ THOAN

Sau cơn bão lụt kinh hoàng năm 1999, mẹ con tôi nhờ chính quyền địa phương mà có nhà, chấm dứt đời vạn chài. Một hôm, mẹ tôi phát sốt, ho lụ sụ cả đêm. Sáng sớm, tôi mở vò gạo nhưng không còn một hạt. Tôi vội vàng sang nhà hàng xóm vay gạo, người hàng xóm lấy gạo đưa tôi rồi nói: “Chị trông vậy nhưng không yếu đâu, tập làm việc đi, phải cố kiếm cái ăn chứ, đi vay mãi à? Mẹ chị rồi cũng khuất núi, chẳng lẽ chị làm gánh nặng cho mấy đứa em sao? Chúng không lo nỗi chúng nữa là...”. Nước mắt tôi giàn giụa, tôi lắc lư, kều cào nâng tấm thân thừa thãi của mình về nhà.

Tôi tập đi ra bến. Tôi giấu mẹ bò gần 1km ra bến cá. Mấy ngày đầu tôi ngã nháo nhào liên tục, mặt mũi dính đầy đất cát, chân tôi vướng phải mảnh chai, máu chảy trộn bùn và nước mắt. Sau hai tuần, tôi đã bò ra bến rất thành thạo. Tôi nói với mẹ dự định đi đánh cá của mình. Nước mắt chảy trên hốc mắt đen sạm của mẹ làm nhói lòng tôi.

Một ngày trời yên biển lặng, tôi lần tới bến khi những ngọn đèn bão đã lập lòe giữa phá. Mọi người quay lại nhìn tôi, đánh cá với một người lành lặn đã khó huống hồ tật nguyền như tôi. Sau giây phút ngạc nhiên ấy, người hàng xóm nọ giúp tôi lên đò. Con đò nhỏ tròng trành theo sự điều khiển vụng về của tôi. Nhưng nhờ quen với sông nước nên tôi dễ dàng chèo đò ra xa, chọn một chỗ thích hợp với mình để đánh cá. Đêm tối dần buông nhưng lòng tôi sáng lắm khi nhìn những con cá nhảy nhót trong rổ của mình. Ngày mai, khi trời hửng sáng, tôi có thể bán được ba ngàn, năm ngàn. Mẹ tôi sẽ nhắm mắt được khi thấy tôi tự kiếm được tiền nuôi thân.

Đã hơn mười một năm nay, tôi đi đánh cá đêm. Số tiền kiếm được đủ lo cho bữa cơm của hai mẹ con và chút tiền để dành, phòng khi mẹ ốm đau. Cảm ơn câu nói khó nghe của người hàng xóm đã làm thay đổi cuộc đời tôi, nếu ai cũng như chị, những người như tôi sẽ tự phá vỡ hàng rào ngăn cản cuộc đời mình.

NGUYỄN THỊ THUẬN
(thôn Thủy Diện, xã Phú An, huyện Phú Vang, Thừa Thiên - Huế)
TRẦN THỊ THOAN ghi

Viên gạch hồng

TT - Tôi bắt đầu được má cho học đàn piano năm lên 10 tuổi. Đó là cả một sự “kinh thiên động địa” không chỉ với tụi con nít trong xóm mà cả những người lớn cũng trố mắt ngạc nhiên. Cũng đúng thôi, thời buổi khó khăn, ai nấy phải chạy ăn từng bữa thì chuyện tôi đi học đàn bị coi là chuyện xa xỉ.

Chính vì ước mơ của tôi mà má càng thêm vất vả. Ngoài giờ lên lớp dạy học má còn đứng bán thêm bánh trái trong căngtin. Tối về, đợi lúc mấy chị em đi ngủ, má lại cặm cụi làm khuy, đơm nút cho một tiệm may gần nhà. Tôi thương má nên cố học.

Nhà không có đàn, tôi nghĩ ra cách vạch phấn xuống đất, lấy tay đặt lên mỗi lần ôn bài. Khi bắt đầu đến những bài luyện ngón cũng là lúc tôi cảm nhận được những khó khăn thật sự. Những phím đàn được vạch trên đất không thể nào giúp tôi có được những cảm nhận tinh tế của âm thanh. Và đương nhiên việc học của tôi bắt đầu sa sút do thiếu điều kiện tập dượt một cách nghiêm túc.

Cũng từ đó, với tôi, những giờ học đàn giữa trưa trong căn phòng nóng hầm hập trở nên một gánh nặng. Hình ảnh cô giáo dạy đàn với chiếc roi mây trên tay càng trở nên đáng sợ, nhất là những lúc không thuộc bài hay đi trễ. Những tiếng piano mới ngày nào còn thánh thót, du dương nay đã trở nên hãi hùng, đáng sợ. Nghĩ mãi cuối cùng tôi thủ thỉ với má xin nghỉ học đàn. Má im lặng hồi lâu rồi nói: “Ừ! Cứ học cho hết tháng này rồi má tính”. Nghe má nói, tôi như trút được gánh nặng ngàn cân và mong cho mau hết tháng để khỏi đi học đàn.

Bất ngờ, vào một ngày chủ nhật, má chở tôi đi thăm một người bạn bằng chiếc xe đạp cọc cạch duy nhất trong nhà. Nơi tôi đến hôm ấy là một cái lò gạch cũ nằm ven theo quốc lộ miệt Lái Thiêu. Đón chúng tôi là người phụ nữ trạc tuổi má, hai tay đều cụt đến khuỷu. Dẫn tôi đi tham quan lò gạch, cô giải thích: “Đất sét chưa nung luôn có màu xám ngắt, sau khi nung liên tục trong lò sẽ có màu đỏ au và cứng cáp hơn người ta sẽ gọi là gạch. Trong lúc nung nếu lửa không đủ nóng thì cả lò kể như hư hết”.

Trước sự ngạc nhiên của tôi, cô thoăn thoắt dùng đôi khuỷu tay quán xuyến công việc như mọi người đang làm việc trong lò. Rồi cô kể ngày xưa cô cũng từng ao ước được học đàn như tôi vậy, nhưng tai nạn đã cướp mất của cô đôi bàn tay từ thuở nhỏ. Nghe cô nói, tự nhiên trong lòng tôi nhớ tới chuyện học đàn của mình mà đâm ra xấu hổ.

Trên đường về tôi im thin thít chứ không líu lo như lúc đi. Lúc này má mới lên tiếng: “Đời người cũng cần phải qua tôi luyện thử thách như những viên gạch được nung trong lò vậy. Chuyện học đàn cũng vậy, má không mong con sau này đàn hay, đàn giỏi như người ta mà chỉ muốn thấy con không dễ bỏ cuộc trước khó khăn trước mắt”. Nghe lời má, tôi bắt đầu tìm lại niềm vui, sự hứng thú với mỗi phím đàn, trong từng khuông nhạc...

Nay tôi đã là một cô giáo dạy đàn. Và bao giờ cũng vậy, câu chuyện về những viên gạch hồng nơi lò lửa đỏ luôn được tôi kể cho các học trò nhỏ của mình trong buổi học đầu tiên trước khi bắt đầu với những nốt nhạc: do, re, mi, fa, sol...

Cảm ơn má đã cho tôi bài học của cuộc đời.

BÙI THANH TƯƠNG QUAN (TP.HCM)

Mắc nợ người xa lạ

TT - ...Chuyến phà thứ 11, tôi quyết định trầm mình. Phà ra gần giữa sông, không do dự tôi bước lại lan can phà, lột chiếc nón có ghi tên họ, địa chỉ để trên đôi dép. Cúi mình chui ra lan can, bỗng bàn tay của người đàn ông níu áo giật tôi lại...

Những năm học khóa sư phạm đầu tiên tại Vị Thanh, tôi được nhiều người biết đến, nhất là các bạn nam. Không đẹp nhưng tôi có khuôn mặt dễ nhìn, mái tóc đen mượt dài quá gối. Trong số bạn bè, tôi có cảm tình đặc biệt với anh, một sinh viên. Anh là người đàn ông lịch lãm và hiểu biết, ân cần, săn sóc tôi. Anh đã cuốn hút tôi. Khi đã là cô giáo trẻ qua một năm phấn trắng bảng đen, với những lần đón đưa hò hẹn, tôi nghĩ mình như đã thuộc về anh, tôi trao cho anh tất cả.

Sau hai tháng, cơ thể thay đổi bằng những lần nôn ọe, tôi hốt hoảng lo sợ, báo anh hay và đặt trọn niềm tin vào anh. Bỗng một ngày không xa, tin anh đã vượt biên như sét đánh ngang đầu. Tôi vô cùng đau đớn, hoảng loạn và không tin dù đó là sự thật. Một mình trơ trọi trên cuộc đời, làm sao lý giải dòng máu tôi mang gốc gác từ đâu. Từ đó, người thân ghét bỏ, bạn bè xa lánh. Thai nhi ngày càng lớn buộc tôi phải nghỉ dạy vì sự khinh miệt của những đồng nghiệp. Đến ngày sắp sinh, bệnh viện là nhà. Không một người thân, sống nhờ vào tình thương của bà con nuôi bệnh. Ngày chuyển dạ, trời cũng thương, sinh một bé trai khôi ngô, mẹ tròn con vuông.

Thuở con gái, chỉ biết đi học, ngoài ra không biết bươn chải, xoay xở, nên khi sinh con đã ba tháng mà chẳng làm ra đồng bạc nào. Tôi đã gieo xấu xa cho gia đình lại ăn bám trong khi gia đình khó khăn. Trước mặt con khát sữa, khóc la... đầu óc tôi điên cuồng tuyệt vọng. Tôi oằn mình trong bấn loạn, ý nghĩ cái chết hiện về. Tôi viết mười lá thư để lại cho cha mẹ, người thân, bạn bè và một lá tôi để lại cho con trai tôi vừa ba tháng tuổi, quyết định giao con lại cho ba tôi đã ngoài 60 tuổi, hai đứa em gái tôi, đứa 10, đứa 8 tuổi, mẹ tôi đi làm xa. Dặn dò mấy em thương yêu, nuôi nấng cháu lúc chị không có nhà.

Sáng đó, người đàn bà nhợt nhạt là tôi mặc chiếc quần vải đen bạc thếch, đi bộ qua phà Cần Thơ, quyết lao mình giữa sông. Không hiểu sao, liên tục phà qua lại mười chuyến tôi vẫn chưa lao mình xuống được. Tiếng sóng vỗ vào mạn phà rầm rầm, tôi nhận ra nước mềm mà cứng, rồi nhìn dòng sông thăm thẳm lòng tôi rờn rợn, ốc nổi đầy mình. Chuyến phà thứ 11, tôi quyết định trầm mình. Phà ra gần giữa sông, không do dự tôi bước lại lan can phà, lột chiếc nón có ghi tên họ, địa chỉ để trên đôi dép. Cúi mình chui ra lan can, bỗng bàn tay của người đàn ông níu áo giật tôi lại...

Bằng đôi mắt dịu dàng, ông nói: “Cháu đừng làm chuyện dại dột, cháu nhìn xuống mỏ bàn phà mà xem, biết bao nhiêu con kiến chạy kiếm ăn, bàn chân người vô tình chà đạp, sống dở chết dở nó vẫn vươn lên tìm sự sống”. Tôi khóc như chưa từng được khóc rồi kể lể sự tình cùng người đàn ông xa lạ. Ông ta bảo: “Đôi mắt cháu hãy hướng về phía trước mà tiến lên”. Thế rồi phà cập bến, tôi cũng không hỏi tên ông ta, ở đâu. Chỉ biết ông về Cà Mau công tác.

Trở về nhà mang ý nghĩ phải làm được mọi thứ, nuôi con khôn lớn, còn mình ra sao thì ra, tôi nhận làm gia công móc khoen bạc, bán thuốc lá dạo, làm bông vải. Rồi đi ở mướn, đi theo gánh hát bán kẹo đậu phộng, hạt dưa, quạt giấy... Tôi còn nhớ lúc đó nghệ sĩ Phượng Mai “đào chánh”, còn nghệ sĩ Phượng Hằng đóng vai “đào con”. Phượng Hằng rảnh rỗi cũng bán thuốc lá, hạt dưa cạnh tôi. Lúc này tôi hiểu: “Cuộc sống tươi đẹp không ngừng cuốn người ta phải hối hả chạy theo”.

Năm con được bốn tuổi, tôi quyết định đưa con về Cần Thơ học mẫu giáo. Tôi được sở giáo dục nhận vào học khóa sư phạm thể dục. Ra trường năm 1983, công tác ở Trường Thới Bình được 12 năm. Nhờ khéo tay, tôi làm hoa vải đi bán kiếm thêm thu nhập. Cuộc sống dè sẻn tạm đủ nuôi con ăn học. Nhưng ý nghĩ sáng tạo chế biến món ăn luôn thôi thúc tôi, như có ma lực đưa tôi đến nghề nữ công gia chánh. Hai năm được cô Triệu Thị Chơi tận tình chỉ dạy, tôi hoàn thiện tay nghề, trở về Cần Thơ, vừa dạy thể dục vừa dạy nữ công gia chánh ở một trường THPT. Năm 2000, tôi chuyển qua công tác tại Trường Đ.T.Đ. đến hôm nay.

Hơn mười năm trong nghề nữ công gia chánh, tôi đã đào tạo nhiều học trò có tay nghề. Dạy nhiều kiểu món ăn Nam bộ cho Việt kiều và người nước ngoài, ra được ba đầu sách viết về món ăn Nam bộ. Điều vui mừng nhất là con trai tôi tốt nghiệp đại học Y khoa, công tác tại TP.HCM. Riêng tôi, qua thời gian dành dụm, cất được căn nhà khang trang.

Thành đạt hôm nay, tôi mắc nợ người đàn ông xa lạ đã cho tôi sự sống, dù chỉ một câu nói cảnh tỉnh đã thay đổi cuộc đời tôi. Tôi mong được gặp lại ông đến nhường nào...

ĐOÀN THỊ (Cần Thơ)

Những tờ 500 đồng của mẹ

TT - Lúc tôi còn nhỏ, đi học sáng nào mẹ cũng mua cho 500 đồng xôi để ăn sáng, còn mẹ chỉ uống căng một bụng nước rồi vội vã gánh hàng đi bán rong. Ăn xôi hoài tôi chán, phụng phịu không chịu ăn nữa. Mẹ hứa hẹn sẽ đổi món ăn khác cho tôi. Sáng sớm hôm sau tôi ngửi thấy mùi thơm từ trong bếp. Tôi cằn nhằn mẹ nhưng vẫn bưng chén cơm ăn ngon lành.

Kể từ đó, ngày nào món ăn sáng của tôi không cơm chiên cũng là vắt xôi nhỏ. Thấy đám bạn đi học ăn đủ thứ quà vặt tôi rất thèm, đòi mẹ cho tiền để vào trường mua thức ăn như chúng bạn. Mẹ chỉ phát cho tôi mỗi sáng 500 đồng. Tôi vô tư không biết mẹ kiếm những đồng 500 ấy khó nhọc như thế nào, mẹ không dám mua một vắt xôi cho riêng mình mà nhường cả cho tôi.

Mẹ ki cóp từng tờ 500 đồng để nuôi gia đình từ gánh hàng rong nặng trĩu. Tôi lớn lên một chút, biết đi bỏ mối bánh mì, xách thùng yaourt ra ngồi ở cổng trường, góp nhặt từng tờ 500 đồng mang về cho mẹ.

Tôi đã biết khóc ròng những hôm trời mưa bán ế, biết tiếc đứt ruột những tờ 500 đồng bị rách do vội vã lấy nhầm. Ngày còn bé, tôi chỉ ao ước có nhiều tiền để ăn sáng với những thức ăn ngon như chúng bạn, có áo quần đẹp như chúng bạn.

Bây giờ kiếm được tiền nhưng 500 đồng tôi cũng không dám xài phí. Tôi phung phí sao được khi mẹ còn rong ruổi ngoài đường giữa trưa nắng như đổ lửa với gánh hàng nặng trĩu trên vai. Nhiều tờ 500 đồng góp lại mẹ sẽ được về nhà sớm hơn, con đường mẹ đi sẽ ngắn hơn...

Mẹ nuôi mấy chị em tôi vào đại học, nên danh nên phận bằng những tờ 500 đồng nhọc nhằn, chắt chiu. Đi học xa, mỗi lần nhận giấy báo ra bưu điện lĩnh tiền, tôi hình dung dáng mẹ gầy gò, ngồi đếm từng tờ 500 đồng góp nhặt gửi cho con mà trào nước mắt.

Bây giờ khi con cái đã lớn khôn, mẹ tôi cũng đã già. Không còn gánh nổi gánh hàng rong, mẹ lại mở quán bên đường. Tôi năn nỉ mẹ nghỉ ngơi, mẹ bảo mẹ làm việc quen rồi, ngồi không sẽ buồn. Mẹ còn nói: “Mẹ ki cóp tiếp những đồng 500 cho đời sau của con”. Tôi trào nước mắt.

Tôi quyết tâm thay đổi cuộc đời mình và cho mẹ bớt khổ. Tôi dành dụm được chút vốn, mở cửa hàng kinh doanh. Mẹ tôi lo lắng gọi điện lên: “Làm ăn cẩn thận nghe con, đừng ham lợi lớn, ki cóp từng đồng 500 mà chắc ăn”.

Tôi cười xòa, tôi kinh doanh lớn mà mẹ làm như bán quán cóc của mẹ không bằng. Nhưng rồi tôi bị lừa một cú hầu như mất hết tất cả, tôi suy sụp hẳn, muốn buông xuôi. Những đồng tiền mồ hôi nước mắt dành dụm bao ngày bỗng chốc tiêu tan. Giữa lúc ấy, mẹ gửi người quen mang lên cho tôi 1 triệu đồng: “Thất bại rồi sẽ thành công con à! Con hãy bắt đầu lại lần nữa”.

Tôi mở túi tiền của mẹ, toàn những tờ tiền lẻ mẹ góp nhặt từng ngày. Mẹ luôn bắt đầu từ những tờ tiền lẻ 500 đồng, tại sao tôi không thể, trong khi bây giờ tôi có cả triệu đồng góp nhặt của mẹ và còn kinh nghiệm, kiến thức và sức trẻ trong tôi?

Tôi đã đứng lên và làm lại từ đầu. Mỗi lần gặp khó khăn, nản chí, tôi lại nhớ đến mẹ, đến những tờ 500 đồng của mẹ. Mẹ luôn gửi thư động viên tôi. Bây giờ tôi đã có một cửa hàng điện máy khang trang, việc kinh doanh tiến triển tốt.

Trong quyển nhật ký của mình, tôi ép một tờ 500 đồng kỷ niệm của mẹ để nhớ lời mẹ dạy: “Hãy luôn bắt đầu cuộc sống từ những tờ 500 đồng. Nếu cố gắng con sẽ có tất cả”.

NGUYỄN THỊ THU NGA (Phú Nhuận, TP.HCM)

Tri ân chiếc ấm

TT - Ngày chồng tôi qua đời, tôi không có một đồng xu dính túi. Nỗi buồn len tận trong tâm hồn tôi, đi vào giấc ngủ tôi như một cơn ác mộng. Giật mình tỉnh giấc chồng đã đi xa, con dại đang nằm một bên. Ngước mắt nhìn trời, trời cao và xa quá. Ngước mắt nhìn con, con còn quá dại.

Khuôn mặt thơ ngây của đứa con gái đầu chưa đầy 6 tuổi đang nhoẻn miệng cười, đứa con thứ hai đang quẫy mình đạp chân, đứa con gái út mới sinh một tháng 20 ngày đang khóc ngất lên từng hồi vì đói sữa. Ba đứa con thơ đang ở bên tôi. Rồi lấy tiền đâu cho chúng ăn, tiền đâu cho chúng đi học, tiền đâu khi chúng ốm đau... Đã có lúc tôi nghĩ đến chuyện chết đi cho xong, nhưng nghĩ đến ba đứa con gái nhỏ bơ vơ trên cõi đời.

Gạt nỗi đau, tôi đứng lên để bước khi vết mổ sinh chưa thật lành, trong tay không tiền không gì cả. Khi đang loay hoay tìm cho mình một lối thoát, dì Tư bán bún mắn nêm ở chợ Đông Ba bày cho tôi bàn nước chè xanh, chỉ cần một chiếc ấm, một cái ly và 2.000 đồng tiền vốn. Nhưng nó là một khoản khổng lồ đối với tôi hồi ấy. Tôi đến hàng ấm chén của dì Sáu, nước mắt ngắn dài khi tôi nói chuyện với dì Sáu, dì đồng ý bán nợ cho tôi một chiếc ấm nhôm cũ của Liên Xô và mỗi ngày chỉ cần trả cho dì một ấm nước chè là đủ. Suốt một năm trời tôi mới trả xong tiền ấm. Chiếc ấm đầu tiên đem lại cơm áo cho các con tôi qua những ngày đói khổ.

Sau mùa hè thứ nhất, tôi đã tích góp và mua thêm một chiếc ấm nữa. Hai chiếc ấm trên tay, tôi đã đi lên lầu Chuông, đi ra bến xe, đi xuống bến đò, đi qua hàng bánh, đi về hàng cơm... Tôi không thể nhớ nổi đôi chân tôi đi qua bao nhiêu con đường, đi qua bao nhiêu gian hàng ở chợ Đông Ba.

Tôi đi như được tiếp thêm sức mạnh của lòng thương người và tình nhân ái ở chợ. Các mệ, các chị dần quen tôi và thương cho hoàn cảnh của tôi nên thường cho các con tôi áo quần cũ, cặp sách và đôi khi cả những đôi dép. Tôi vẫn còn nhớ như in những buổi trưa nắng như lửa đốt, tôi cố chạy thật nhanh qua đường Trần Hưng Đạo, đem ly nước mát lạnh đến với những bác xe thồ; những buổi chiều chủ nhật, đứa con gái đầu của tôi lại xách ấm nước xuống chân cầu Tràng Tiền bán cho các chị bưng hàng dưới bến. Rồi cả những ngày mưa dầm dề đất Huế, tôi ngồi co ro ở góc chợ với nỗi lo cơm áo gạo tiền. Chiếc ấm mang hơi nóng của nước xua cái lạnh của mùa đông.

Mùa hè thứ hai qua đi, tôi đã mua thêm một chiếc ấm nữa, chiếc này chỉ để dành cho đứa con gái lớn của tôi. Sau những ngày đi học, chủ nhật đến, hai chị em nó lại ngồi dưới gốc cây phượng già chân cầu Tràng Tiền bán chè xanh và bong bóng cho các gia đình đưa con đi phố, tiền lời bán được chúng bỏ vào con lợn con để mua sách cho học kỳ tới.

Mỗi một năm qua đi, quai ấm lại mòn thêm phân nửa nhưng các con tôi lại trưởng thành hơn rất nhiều. Sáu năm trời tôi bán nước chè xanh bên hàng bún mắm nêm của dì Tư, những đứa con gái của tôi ngày một lớn, xinh đẹp và học giỏi. Mẹ con tôi dần dần bước qua những tháng ngày cực khổ nhất. Giờ đây đứa con gái lớn sắp tốt nghiệp đại học, đứa thứ hai đang là sinh viên năm 2 và tôi đã có một gian hàng nhỏ ở chợ. Tôi đã trồng một giò phong lan tím trong chiếc ấm cũ bị thủng đáy đặt ở sau vườn như một lời tri ân cùng chiếc ấm. Cám ơn mi, chiếc ấm của một thời đói khổ.

NGUYỄN THỊ XINH (Tây Lộc, TP Huế)

Thức tỉnh lòng mẹ

TT - Thật sự khó khăn khi một mình phải bươn chải nuôi năm đứa con. Tôi bán xăng ở vỉa hè, đêm về tập tành viết truyện ngắn gửi các báo. Thân phận cơ cực, chỉ có chiếc phao giúp tôi trôi nổi là tình yêu thương gửi vào các con.

Bốn đứa con lớn rất hiếu thảo và thương mẹ, luôn đỡ đần, lo toan tiếp tôi trong cuộc sống. Riêng đứa con trai út ngỗ nghịch, hư đốn, không bao giờ nghe theo lời tôi. Gia đình tôi sống nhờ vào những đồng lời còm cõi bán từng lít xăng ở vỉa hè, thế mà nó thường vụng trộm lấy tiền của tôi đi đánh bài. Tôi la rầy thì nó đáp lại bằng thái độ hỗn xược, ngang bướng. Cũng đã nhiều lần nó dửng dưng nhìn tôi ngồi khóc bên lề đường vì mất hết vốn khi công an đến dẹp những chai xăng bán bất hợp pháp.

Căn nhà mẹ con tôi ở trời mưa xuống là nước ngập lai láng. Hôm nọ truyện ngắn của tôi được đăng, được 400.000 đồng nhuận bút, chưa kịp mua tôn lợp căn nhà thì nó lại cạy tủ lấy đi ăn xài. Từ đó tôi đâm ra oán ghét nó, thấy mặt là tôi đuổi đi, không cho ở trong nhà, có những lúc nó lén ăn cơm nguội trong đêm, tôi nhảy vào đập bể chén không cho ăn. Nó trở nên lì lợm, thu mình với vẻ bất cần. Cứ thế, cuộc sống kham khổ kéo dài, thân phận làm mẹ vừa làm cha, nước mắt tôi chảy ngược vào lòng. Tôi nghĩ thằng con út là đứa con bất trị, quỉ ám. Tôi và nó như hai thái cực xa cách, dù ở trong một nhà.

Cho đến một ngày vào năm 1996. Trời xế chiều, tôi qua thăm chị bạn nhà ở hẻm 108 đường Phạm Ngũ Lão (Cần Thơ), vừa đến đầu hẻm gặp nhiều người đứng bàn tán xôn xao. Đi sâu vào con hẻm, hình ảnh đập vào mắt khiến tôi bàng hoàng: một người đàn bà gầy yếu, đen đủi, hai tay cầm chặt hai lưỡi mã tấu, người thanh niên vẻ mặt hung tợn cầm hai mã tấu la lớn: “Bà có buông tay ra không?”. Rồi anh ta giật mã tấu bên phải, bà té lăn bên phải, giật bên trái, bà té lăn bên trái, kéo phía trước bà té sải dài. Hai tay bà máu chảy ròng ròng vẫn nắm chặt lưỡi mã tấu. Nhiều người đứng ngoài lo lắng nói: “Bà ta không thả tay ra đâu, bà sợ nó chém con bà”.

Bỗng một người rẽ đám đông xăm xăm đi vào, bà ngước lên nhìn rồi quì rụp xuống, hai tay thả mã tấu ra, chắp tay phủ phục vái lạy trong làn nước mắt: “Xin ông can ngăn, nói đàn em tha cho con tui dại dột”. Máu từ hai bàn tay bà chảy xối xả trông thê thảm, hãi hùng. Người thanh niên định chém con bà vứt bỏ mã tấu, vội vã ẵm bà vác lên vai chạy thẳng vào bệnh viện. Tôi cũng chạy theo. Đến nơi bà hôn mê vì mất nhiều máu, được đưa vào phòng cấp cứu, hai mép mã tấu rất bén ăn sâu hai đường dài ở lòng bàn tay.

Người thanh niên đến gần bên tôi nói: “Lăn lộn trong chốn giang hồ, tôi chưa thấy ai thương con như bà này”. Tôi vô cùng cảm phục và trân trọng bà. Cơ thể bà yếu đuối mà ẩn chứa một sức mạnh phi thường. Bà đã nghĩ sự sống của con bà là nhịp đập trái tim bà. Tôi bỗng nghĩ lại mình: “Lòng mẹ của mình sao quá nhỏ hẹp, không dám hi sinh chỉ vì miếng ăn, quá khe khắt với con”.

Tôi tự nghĩ lại, con trai út do không có việc làm nên sinh ra túng bấn thường làm bậy, mình đã sinh ra nó mà không thương nó thì ai thương nó đây. Trước đây những đứa lớn hơi nóng đầu, nghẹt mũi là tôi cuống cuồng, lo lắng. Còn nó, do tôi bận bịu bán buôn không có thời gian chăm sóc nên chịu nhiều thiệt thòi, đâm ra hư hỏng, thấy con như thế tôi lại bỏ mặc, nó lớn lên với nhân cách không bình thường, trong khi đáng ra nó phải là đứa mà tôi thương nhất. Trong lòng người mẹ vô tình như tôi bỗng trỗi lên tình mẫu tử thiêng liêng.

Tấm lòng hi sinh vì con của người đàn bà kia đã đánh thức tôi, lôi tuột tôi ra từ bóng tối ích kỷ, nhỏ nhen của tính đàn bà. Từ đó, tay tôi rộng mở như lòng, thay đổi thái độ cư xử với con. Thật mầu nhiệm, con trai út của tôi bắt đầu dẹp bỏ ăn chơi, không còn lấy tiền của mẹ, chí thú làm ăn lương thiện. Có công ăn việc làm ổn định, con trai út của tôi lập gia đình, sinh được cháu nội thông minh, thỉnh thoảng vợ chồng nó đi đâu cũng mua quà đem về biếu tôi.

Và cũng từ đó, hai người đàn bà lam lũ chúng tôi kết thân với nhau, chị là Trần Thị K., sinh 1949. Chị đã cho tôi hiểu thế nào là tình thương của người mẹ.

NGUYỄN THỊ THANH HUỆ (quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ)

Giá trị của cuộc sống

TT - Hơn một năm trước, thất bại trong kinh doanh địa ốc, tôi bị túng bấn trầm trọng. Không nghiệt ngã nào cay đắng cho bằng cảnh nợ nần bao vây mình suốt ngày. Mỗi lần tôi về đến nhà là các chủ nợ đợi để giằng xé tôi.

Tinh thần khủng hoảng, sức khỏe sa sút, hơn nữa chức vụ và công việc ở công ty cũng không được tốt. Tôi rơi xuống tận cùng của sự tuyệt vọng, cuộc sống quanh tôi toàn một màu xám thê lương. Tôi đã chuẩn bị những việc cuối cùng cần làm cho đời mình.

Tuy nhiên, tôi không muốn mọi người ở công ty nhìn thấy sự suy sụp của mình. Hằng ngày, tôi vẫn chăm chút cho mình thật tươm tất, vào văn phòng trong tư thế tự tin với vai trò của một chuyên viên tư vấn của công ty. Mỉa mai thay, có ai hiểu được một chuyên viên tư vấn về tài chính như tôi lại đang chết mòn vì kiệt quệ tài chính! Ở khóa huấn luyện nhân viên bán hàng (tôi xem là khóa cuối cùng của mình), tôi đã gặp chị Phương.

Thật ngạc nhiên khi ở tuổi gần bốn mươi, đang là trưởng phòng kinh doanh của một ngân hàng, chức phó giám đốc gần như nằm trong tầm tay với trình độ, kinh nghiệm và uy tín của chị, thế mà bỗng dưng chị lại từ bỏ mọi thứ. Chị về địa phương tham gia hội phụ nữ phường, các hoạt động vận động giúp đỡ cộng đồng, thu nhập gần như không có.

Nay chị Phương lại bắt đầu bằng công việc nhân viên tiếp thị mỹ phẩm, công việc mà phần lớn các bạn trẻ mới tham gia. Chị bắt tay vào việc một cách hăng say, nhanh chóng nắm bắt từng mặt hàng, công dụng, đặc tính của từng loại... Chị còn đăng ký học lớp trang điểm, khiêu vũ. Chị chỉ cho tôi cách trang điểm, cách chăm sóc da, bí quyết giữ thân hình cân đối. Nhiều lúc tôi hồ nghi: “Chị này bị lẩm cẩm rồi cũng nên, hay có tì vết gì đó ở ngân hàng nên bây giờ đang tìm cách hạ cánh an toàn?”.

Một buổi chiều cuối tuần, tôi nhận lời mời cùng chị Phương đến trung tâm thể dục thẩm mỹ. Vẫn giọng nói đầy nhiệt tình: “Dáng của em rất đẹp, chỉ thiếu tí mềm mại nữa thôi, em đã quen với môi trường tất bật nhưng cũng nên chăm chút cho mình tí chứ!”. Rồi chị nói với tôi về cách giữ sức khỏe, giữ một tâm lý thoải mái để sống vui. Tôi không nghe nhiều lời của chị, chỉ nhìn chị dò xét một cách lạ lùng.

Bất chợt, một chiếc xe của một người say rượu chạy ngược chiều đâm sầm vào chúng tôi, cả chị và tôi té nhào, tôi ngồi sau nên chỉ trầy xước nhẹ, còn chị bị rách toạc da tay máu đẫm cả tay áo. Tôi vừa định thần gượng đau đứng dậy định đỡ lấy chị, bất ngờ chị xua tay, lùi lại phía sau hét lên: “Đừng! Em không được đụng vào chị, sẽ lây bệnh đấy!”.

Tôi ngỡ ngàng. Chị đã tự ngồi dậy, lấy trong túi xách ra băng bông, mọi chuyện cứ như chị luôn trong tư thế chuẩn bị trước. Tôi chết lặng người khi được biết chồng chị cách đây một năm đã qua đời vì AIDS, căn bệnh ấy cũng truyền sang chị, ân huệ cuối cùng là đứa con trai 4 tuổi không mắc phải!

Chị tâm sự với tôi: “Chị không biết rõ mình đang ở giai đoạn nào trong cuộc đời nên phải tranh thủ sống và sống thật tốt em ạ! Chị mong được làm đẹp cho những người có diễm phúc hơn mình, đã biết không thể thay đổi được sự thật thì phải can đảm đối diện với nó thôi. Chị không muốn biết mình sẽ còn sống bao lâu, mà chỉ biết mình sẽ còn làm được những gì khi còn được sống!”.

Lúc ấy tôi bỗng thấy mình thật bé nhỏ và tầm thường. Nghĩ về món nợ xung quanh mình, nước mắt tôi cứ rơi. Kể cho chị Phương nghe câu chuyện của tôi, chị nói: “Bây giờ em nợ thì vài năm sau sẽ hết nợ, bây giờ em chưa có tiền thì mai mốt sẽ có. Còn hạnh phúc với gia đình, tuổi trẻ của em, sức khỏe của em, nếu không gìn giữ thì mai này sẽ không bao giờ có”.

Chị kể ngày trước chị cũng bon chen kiếm tiền, cho đến lúc bất hạnh ập đến gia đình, chị mới bắt đầu hiểu ra giá trị của cuộc sống, hiểu ra một thời bon chen của mình chẳng có ý nghĩa gì. Lời an ủi của chị đã thật sự thay đổi cuộc đời tôi lúc đó. Tại sao có lúc tôi đã toan hủy hoại cuộc sống của tôi chỉ vì khổ đau, nghiệt ngã nhất thời? Tại sao tôi đành hoang phí khi còn khối óc, còn đôi tay, và vẫn còn một vốn liếng rất quí báu ấy là sức khỏe - điều mà chị Phương không có được?

Bây giờ, sau một năm chạy vạy mượn chỗ này đắp chỗ kia để trả nợ, tôi đã tạm ổn, không còn cảnh nợ xoay như trước. Mọi chuyện khác cũng dần đi vào ổn định, chỉ còn cố gắng làm việc cật lực để trả tiếp số nợ khổng lồ mà tôi nghĩ rồi cũng sẽ trả được. Đến thăm chị Phương, chị đã yếu lắm, nhưng vẫn nở nụ cười với tôi: “Em ổn rồi phải không? Chị thì đã hài lòng vì mình đã sống tốt, chỉ thương con còn nhỏ quá!”. Nước mắt lăn dài trên má chị, và nước mắt cũng chảy trên má tôi.

MỸ HẠNH (Long Xuyên)

20 tháng 6, 2007

Khen vợ đâu khó

Ảnh: Corbis.com.
Ảnh: Corbis.com.

Hì hụi mãi mới nấu xong nồi canh cua ưng ý, chị Hoa háo hức chờ chồng "phản hồi". Nhưng đến bữa, ông xã vừa sì sụp húp, vừa dán mắt vào màn hình TV.

Chị thấy buồn, cũng cắm cúi ăn, chẳng nói thêm điều gì. Bữa cơm thành ra tẻ nhạt.

Chị Liễu, một nhân viên văn phòng kêu ca, ông chồng cứ nghĩ vợ nhàn hạ nên việc nhà đổ hết lên đầu chị. Anh coi đó là điều đương nhiên và chưa bao giờ động viên vợ câu nào.

Cũng cùng tâm trạng ấy, chị Xuân, giáo viên tiểu học lại bức xúc: "Không hiểu sao ra ngoài thì mồm miệng lem lém với các em, nhưng về nhà cấm có ngọt nhạt, khen vợ được một câu".

Một lời khen đối với vợ nhiều khi có công hiệu gấp trăm việc làm to tát. Nhưng rất nhiều quý ông lại không để ý đến việc này.

Lý lẽ từ các chàng

"Vợ chồng rồi, màu mè làm gì", "Khi nhìn thấy mình ăn ngon thì cô ấy phải tự hiểu đó là một lời khen rồi chứ" hay "Việc nhà, việc cửa, mấy cái chuyện lặt vặt có gì mà tâng bốc nhau", rồi: "Tự dưng lại nịnh nọt, không khéo cô ấy bảo có 'mèo' ở đâu nên ăn nói trơn tru".

Khi được hỏi, hầu hết các ông xã đều chung nhau những lý do như vậy để biện minh cho sự kiệm lời khen của mình. Một số ông còn cho rằng: Chê thì được chứ cất lời khen cứ thấy ngượng ngượng, điêu điêu thế nào!

Lời ngọt, gió chẳng bay

Nhiều ông chồng than, để làm hài lòng các bà vợ hiện đại thật khó. Nhưng họ lại quên rằng, có khi chỉ cần một lời khen lại có hiệu quả rất bất ngờ.

Không phải vì chồng khen nên vợ mới làm cơm lành, canh ngọt, mới xinh đẹp, trẻ trung. Nhưng rõ ràng, lòng người phụ nữ sẽ vui vẻ, hạnh phúc bao nhiêu khi nhận lại sự yêu thương từ những gì trao gửi.

Có ông chồng vốn cũng hay ngại nói lời khen vợ, một buổi sáng dã nghĩ được chiêu hay: Dùng kem đánh răng để viết những câu đã không dám nói lên tấm gương treo trong buồng tắm. Khỏi phải nói người vợ bất ngờ và hạnh phúc như thế nào.

Trong tình yêu, mỗi người có cách thể hiện khác nhau. Nhưng ai cũng muốn luôn được cảm nhận sự yêu thương, được đánh giá cao từ "nửa kia" của mình.

(Theo Khoa Học & Đời Sống)

19 tháng 6, 2007

Bạn có được tạo ra để sống chung hạnh phúc?

(gohope)

Hai người tâm đầu ý hợp kiểu “thuận vợ, thuận chồng tát bể đông cũng cạn” thì một túp lều tranh cũng là tổ ấm. Ngược lại, nếu vợ là mặt trăng, chồng là mặt trời thì dù có sống trong một căn hộ cao cấp thì cũng vẫn là mặt trời và... mặt trăng.

Hai bạn hãy trả lời 10 câu trắc nghiệm sau đây rồi cộng lại kết quả để xem mình có được tạo hoá dành riêng cho nhau hay không.

1. Nhà là nơi…

- Vợ chồng gặp lại nhau sau ngày làm việc, là tổ ấm (*)
- Không gian rộng mở đón tiếp mọi bạn hữu (**)
- Điểm chuyển đổi giữa thế giới bên ngoài với thế giới riêng của “đôi ta” (***)

2. Về đến nhà, bạn vội chạy ngay vào...

- Nhà bếp (**)
- Phòng ngủ (*)
- Phòng tắm (***)

3. Khi cần mua salon, bạn ưu tiên chọn…

- Ghế sofa dài đủ cho 6 người ngồi (**)
- Ghế bành cho 1 người (***)
- Ghế bành đủ cho hai người (*)

4. Bữa cơm chiều thường là…

- Bất thường về giờ giấc, nấu món nào cũng được (***)
- Bữa ăn toàn gia đình quây quần quanh bàn không thể xem thường (*)
- Bữa ăn chung vui với bạn hữu (**)

5. Sau một ngày lao động căng, mệt, bạn ưu tiên chọn…

- Bữa cơm đầm ấm vợ chồng (*)
- Bữa cơm với bạn riêng (**)
- Cơm tay cầm vừa xem truyền hình (***)

6. Theo bạn, trong tủ lạnh lúc nào cũng phải có…

- Đủ thức ăn cho nhiều người đột xuất đến thăm (**)
- Sữa chua và thịt (***)
- Chai rượu champagne (*)

7. Trong phòng ngủ, bạn thường nghe loại nhạc nào?

- Jazz (*)
- Pop (**)
- Rock (***)

8. Về đến nhà, gọi điện thoại nói chuyện đối với bạn là...

- Chuyện bình thường (***)
- Chỉ gọi khi rất cần (**)
- Không bao giờ, khi vợ/chồng cùng có mặt ở nhà (*)

9. Tư thế bạn thích nhất khi ngủ là...

- Nằm sát vào vợ/chồng (*)
- Nằm chiếm 2/3 diện tích giường (***)
- Nằm rút về một góc giường (**)

10. Phản ứng đầu tiên của bạn sau khi thức giấc là...

- Nhìn rồi hôn nhẹ vào má vợ/chồng (*)
- Đi pha cà phê (**)
- Không ai nói với nhau câu nào cho đến khi ra khỏi nhà đi làm (***)

Kết quả:

• Nếu một người có nhiều điểm (*) và người kia nhiều điểm (**): Hai bạn chỉ hợp và có thể chung sống hoà bình ở mức độ rất khiêm tốn. Vì một người là thành viên của hội những người thích tâm tình tay đôi, trong khi người kia chỉ vui khi có nhiều bạn.

• Nếu một người có nhiều điểm (**) và người kia nhiều điểm (***): Hai bạn cũng chỉ hợp nhau ở mức khiêm tốn, không cùng chung “làn sóng” vì một người sinh ra để chung vui với đám đông và một người thì quá thiên về lối sống độc lập, tách rời.

• Nếu cả hai cùng có nhiều điểm (**): Tuyệt vời, hai bạn rất hợp với nhau, có nhiều khả năng chung sống hoà bình và hạnh phúc. Vì hai bạn đều biết cảm thông, chia sẻ, thoả thuận, chú ý đến người khác.

• Nếu cả hai cùng có nhiều điểm (***): Cả hai cùng tính khí độc lập nên chuyện chung sống đòi hỏi nhiều cảm thông, nhiều nhẫn nại và nhiều hy sinh. Tuy nhiên, cả hai đều biết tránh xâm lấn vào cái riêng của người kia nên cuối cùng hai bạn cũng có thể chung sống hoà bình và hạnh phúc.

• Nếu cả hai cùng có nhiều điểm (*): Đây là cặp vợ chồng lý tưởng, hai người sinh ra và lớn lên để chờ dịp hoà quyện làm một. Hai bạn thà chấp nhận trả mọi giá chứ không thể tách rời nhau ra được.

• Nếu một người có nhiều điểm (*) và người kia nhiều điểm (***): Hãy tránh nhau thật xa, nếu không sẽ hối tiếc suốt đời vì lúc nào cũng cơm không lành, canh không ngọt với nhau.

(Theo Cẩm nang tiêu dùng)

Tan nhà vì một lời nói

“Tao đâu ngờ nhà anh ấy nghèo thế. Gạo tới bữa mới vét tiền đi mua, nước tương mỗi lần ăn mua có 200 đồng...", đang say sưa 'buôn' với bạn về quê chồng, chị Hoa không hề biết anh Hoàng đứng ngay sau lưng đang tím mặt vì giận.

Anh Hoàng (đang làm báo ở TP HCM) đùng đùng bảo vợ: "Nếu cô chê quê chồng thì đừng bao giờ về nữa, nhà tôi không cần thứ con dâu này". Anh còn kết thêm cho vợ cái tội không thể tha thứ được là nói xấu nhà chồng với người ngoài.

Sau thời gian dài hết lời xin lỗi, làm lành vẫn không khiến chồng nguôi ngoai, Hoa đâm ra bất cần, và tuyên chiến ngược lại bằng cách xách giỏ về quê thăm cha mẹ đẻ một mình vì: “Anh không muốn tôi về quê anh, thì tôi cũng chẳng cần anh về thăm cha mẹ tôi”.

Mai cũng suýt làm tan nát gia đình chỉ vì cố chấp với chồng. Một lần, chồng cô đi uống bia về rất khuya. Cả buổi chờ cơm, vừa mệt mỏi, vừa lo lắng, lại đói bụng rã rời. Nhưng chồng về, chẳng nói chẳng rằng, nằm vật ra giường khiến cô vợ trẻ điên tiết quẳng hết thức ăn vào sọt rác, oà khóc. Anh chồng chỉ vỗ vỗ vai vợ mấy cái: “Anh mệt lắm, để yên cho anh ngủ!”.

Mai càng bực tức, cô gào khóc, kể lể, đập chăn gối ầm ĩ. Đột ngột, chồng cô ngồi dậy, lờ đờ nhìn vợ: “Cô có im đi không? Cô được như bây giờ là nhờ ai, mà bảo để cho chồng ngủ cũng không chịu nữa?”. Nói rồi, anh vác chăn màn ra phòng khách nằm, bỏ mặc vợ vật vã suốt đêm vì giận và tủi thân. Sau đó, mặc dù chồng đã xin lỗi nhưng Mai vẫn lạnh lùng tuyên bố: “Tôi sẽ không bao giờ quên sự xúc phạm này”.

Có lẽ Mai sẽ tiếp tục làm mặt lạnh với chồng, nếu cô không được một đồng nghiệp là giảng viên khoa Tâm lý học tư vấn rằng chính sự “thù dai” đã đầu độc cuộc sống gia đình, đẩy chồng ra xa. May mà anh vốn yêu vợ và có lối sống nghiêm túc nên đến giờ “tổ ấm” mới chỉ nguội lạnh chứ chưa đổ vỡ.

Đừng "già néo đứt dây"

Trong cuộc sống vợ chồng, lúc say, ghen, quá mệt mỏi hay khi cãi vã căng thẳng, thất vọng về vợ hoặc chồng... người ta dễ buột miệng thốt lên những điều gây xúc phạm mà bình thường họ chẳng bao giờ nói. Hậu quả là khiến "đối phương" tự ái, lầm lì, lạnh lùng... Tuy nhiên, nếu cơn tự ái kéo dài quá lâu, nó có thể gây tác dụng ngược, tạo ra chiến tranh lạnh thực sự.

Việc hàn gắn vết thương do những câu “lỡ lời” gây ra cần sự hợp tác và thiện chí của cả hai. Người bị xúc phạm nên thổ lộ cho bạn đời biết câu nói ấy đã làm mình tổn thương, đau khổ như thế nào. Người "phạm lỗi" cần tỏ rõ sự áy náy, ân hận của mình. Sự tha thứ sẽ làm cho bầu không khí gia đình đầm ấm trở lại.

Cùng với tha thứ, bạn phải học cách quên đi vết thương. Nếu chỉ tha thứ mà không quên đi, bạn sẽ mãi mãi bị ám ảnh, và rất dễ kích động mỗi khi giữa hai vợ chồng xảy ra xung đột mới.

Những lý do để bạn tha thứ cho "người ấy":

- Đó chỉ là những câu nói trong những tình huống, trạng thái tâm lý đặc biệt, chứ không phải được nói ra thường xuyên.
- “Người ấy” tỏ ra hối lỗi khi thấy bạn buồn bã.
- “Người ấy” chăm sóc bạn nhiều hơn sau khi sự việc xảy ra.
- Hai vợ chồng trước đó thường xuyên nói chuyện một cách âu yếm, vui vẻ.
- Bạn thực sự mong muốn phục hồi sự đầm ấm trong gia đình như trước kia.

28 tháng 5, 2007

Tin nhắn của anh

Anh có thói quen nhắn tin cho em trước khi đi ngủ. Mỗi lần chú "dế" nhỏ khẽ rung lên giữa khuya, chưa cần mở máy, em đã biết đó là anh.

Tin nhắn ngắn ngủn, cộc lốc, chỉ có vài dòng tin giống hệt nhau từ ngày này sang ngày khác, "em ngủ ngon", "bé yêu ngủ đi", "ui buồn ngủ quá, mai gặp nhé". Thế mà em vẫn hồi hộp mỗi lần vội vã với tay lên đầu giường lấy điện thoại.

Chiều nay anh phải đi công tác đột xuất. Chỉ để lại dòng tin nhắn: "ở nhà nhớ ăn nhiều, anh đi 2 ngày. Sẽ mua quà!". Anh vẫn thế, kiệm cả lời yêu thương. Em ngầm ghen tị với cô bạn đồng nghiệp ở cơ quan suốt ngày nhận được thơ của người yêu qua tin nhắn, nó đọc cho cả phòng nghe, không giấu được hạnh phúc trong ánh mắt.

Ngồi làm việc đến 12h. Chờ tin nhắn chúc ngủ ngoan của anh. Chỉ có tiếng kim đồng hồ lạch cạch giữa đêm vắng. Đứa bạn cùng phòng đã yên giấc. Em kiên nhẫn đợi. Đã qua ngày mới. Phải giận anh thôi, nhất định phải giận, nhất định không làm lành trước.

Một ngày, hai ngày. Điện thoại vẫn im lặng lúc nửa đêm. Giấc ngủ em chập chờn...

Sáng sớm anh phóng xe qua dãy trọ, hí hửng với giỏ phong lan chúm chím sương. "Quà từ cửa khẩu cho bé đây!". Em dỗi, quay đi, mặc anh giải thích: "Trên đó không có sóng mà em...".

Rồi cũng làm lành. Hai đứa đi dọc vỉa hè ngắm bằng lăng, ra bờ hồ uống cà phê cóc. Em vờ mượn máy anh, kiểm tra tin nhắn. Trong hộp thư đi, có mấy tin nhắn chưa gửi còn lưu lại. "Nhớ em quá, trên này không có sóng em ơi!".

Sống mũi em cay cay...


03 tháng 4, 2007

Nhà toàn... "đàn ông"!

Nếu đúng như phân công: “Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm”, thì hiện nay, trong nhiều gia đình, không chỉ ông chồng, các bà vợ cũng hào hứng hoặc bắt buộc phải lao vào công cuộc xây... nhà.

Lập gia đình đã gần năm năm mà ông Trần Dao (*), trưởng phòng kế hoạch một trung tâm thể thao, vẫn tự hỏi “không biết mình lấy vợ để làm gì?”. Bà xã ông, một giáo viên dạy cấp 1, đã vừa làm, vừa học để có thêm bằng đại học tiếng Anh. Có bà vợ không ham chơi, không ham mua sắm, chỉ ham học, ông cảm thấy an tâm. Nhưng từ khi bà vợ chuyển sang làm trợ lý cho một sếp tổng giám đốc của một công ty liên doanh thì ông bỗng có cảm giác.. mất vợ. Điện thoại di động của ông hay nhận được một dòng tin nhắn ngắn gọn: “Em kẹt, anh nhớ đón con”, hoặc: “Em kẹt, anh đi ăn đám cưới một mình nhé”... Ông chồng nhận ra bây giờ “kẹt” không còn là trạng thái độc quyền của mình, vợ ông còn “kẹt” hơn chồng. Trong gia đình, cả hai đều “kẹt” như nhau, đều lao ra khỏi nhà, đều bận rộn với các mối quan hệ xã hội. Dường như trong nhà, cả hai đều là đàn ông.

Tất nhiên, ông chồng cương quyết không tự biến mình thành đàn bà, ôm việc nội trợ. Một giải pháp được đề ra: tìm người giúp việc. Và sau đó, một phụ nữ trung niên đã xuất hiện trong ngôi nhà đang có một ông chồng, một “ông” vợ, một cậu con trai 4 tuổi. Bà giúp việc trở thành người quan trọng nhất không thể thiếu trong nhà. Nhờ có bà, cái bếp mới đỏ lửa; nhà cửa mới gọn gàng... Có người giúp việc tận tụy, bà vợ vui vẻ học thêm môn quần vợt. Nhìn bà vợ rất ngầu trong bộ trang phục thể thao, ông bỗng ngậm ngùi tự hỏi “mình đã từng cưới một người đàn bà kia mà”!

Một lần, bà giúp việc về quê. Ngôi nhà của họ rối tung. Thậm chí thằng con trai không chịu ăn, vì chỉ có bà giúp việc mới biết rõ khẩu vị của nó, và nó đòi bà tắm cho nó, mặc đồ cho nó vì chỉ có bà mới biết nó thích mặc bộ nào. Cả nhà đều trông ngóng người đàn bà duy nhất trong nhà họ trở lại.

Ông Đặng Minh thì càng không bị áp lực làm trụ cột gia đình, vợ ông cũng là một doanh nhân, có công ty riêng, có xe hơi riêng và đóng góp tiền bạc vào ngân quĩ gia đình không thua kém chồng. Cái chung nhất của vợ chồng ông là cô con gái đang học lớp 5. Lúc bà vợ có thai, sinh con, cho con bú... có lẽ đó là khoảng thời gian ông hạnh phúc vô cùng, không chỉ vì được làm bố, mà vì ông cảm nhận được vợ mình lúc ấy mới thật sự là phụ nữ.

Nhưng chỉ nằm nhà được một thời gian ngắn, bà đã bay sang vài nước để họp với các đối tác. Chị gái và mẹ của bà phải thay nhau làm “mẹ” của đứa bé đỏ hỏn.

Khi con gái đã lớn, ông muốn một lần nữa tận hưởng cảm giác có vợ là phụ nữ, nhưng bà tuyên bố: “Sinh đẻ cực lắm, lại mất thời gian. Để em thư thả mới tính được”. Ông không thể chờ đợi, một cô gái trẻ đã mang thai... hộ cho bà. Gia đình họ bình yên cho tới khi bà vợ phát hiện một tờ giấy khai sinh của một đứa trẻ lạ hoắc mà tên cha là tên chồng mình. Bà vợ giải quyết sự cố cũng rất đàn ông, không cần khóc lóc, níu kéo mà... ra tòa ly hôn, của cải chia đôi. Ông đã có con riêng, bà nuôi con chung. “Đàn ông” với nhau cả, mọi việc được bàn bạc, tính toán, thực hiện chóng vánh.

Cũng không hiếm những bà vợ phải leo lên nóc nhà chống dột, phải sửa ống nước, phải mắc bóng đèn... chẳng khác một người đàn ông thật sự, vì ông chồng vô tích sự, đùn đẩy hết các loại việc nhà cho vợ. Nhưng đó là loại “biến đổi gen” bất đắc dĩ, chứ thật ra họ vẫn muốn là một phụ nữ vui với phận sự làm mẹ, làm vợ.

Những “ngôi nhà không có đàn ông” thì hiu quạnh, còn mô hình “nhà toàn đàn ông” thì chứa đầy đá ngầm, băng trôi... Với nhiều bà vợ trẻ hiện nay, xây tổ không còn là niềm đam mê đến nỗi phải hi sinh cả tuổi xuân. Có nhiều ngôi nhà to “vật vã”, vững chãi, nhưng trong đó gia đình lại chông chênh với cuộc chiến phân định “ai là đàn ông, ai là đàn bà” trong nhà luôn diễn ra vì đàn ông mới có quyền bận rộn, đi công tác xa, gặp bạn bè... Phải chăng vì thế nhiều ông chồng, bà vợ trẻ hôm nay ai cũng muốn phấn đấu thành... đàn ông trong gia đình!

DÃ QUỲ

26 tháng 3, 2007

Câu hỏi cho tình yêu

Có một chàng trai yêu cùng lúc hai người bạn gái nhưng lại không biết mình thật sự yêu ai hơn. Và chàng đi tìm câu trả lời. Chàng gặp một nhà hiền triết, kể cho ông tâm sự của mình. Sau khi nghe xong, nhà hiền triết bảo:

- Hãy hỏi lòng con câu hỏi này và trả lời thật lòng: “Khi con vui và hạnh phúc, con muốn chia sẻ cảm giác ấy với cô gái nào?”. Người nào con nghĩ đến sẽ là người con yêu. Tiếp đó con lại hỏi mình câu này và cũng trả lời thật lòng: “Khi gặp chuyện không vui hay phiền toái, ai sẽ là người con tìm đến để tâm sự hầu có thể vơi bớt phần nào gánh nặng trong lòng?”. Cô gái nào con nghĩ đến cũng là người con yêu.

Nếu với cả hai câu hỏi trên con đều chỉ chọn được cho mình một người, điều ấy là tuyệt vời nhất. Nhưng nếu mỗi câu hỏi đem lại cho con một lựa chọn khác, ta khuyên con nên chọn người mà con sẽ tâm sự những lúc buồn phiền.

Trong cuộc sống thường nhiều buồn phiền hơn là hạnh phúc. Có quá nhiều người để con gặp gỡ, để con cười vui hớn hở với họ nhưng không nhất thiết họ phải là người yêu của con. Đôi khi con vẫn có thể hưởng thụ niềm vui của mình mà không cần chia sẻ với ai. Song với phiền muộn, không có nhiều người sẵn lòng ngồi nghe con trải lòng và chia sẻ cùng con gánh nặng ấy.

Nếu một người nào đó chỉ nghĩ đến con khi cảm thấy vui vẻ hoặc chỉ có thể cùng con đùa vui, nhưng lại không sẵn lòng bên con khi con gặp những chuyện không may hoặc lại đi tâm sự những buồn phiền của họ với ai khác thay vì với con, người ấy không dành cho con tình yêu đủ lớn để vượt qua bão dông trong cuộc đời.


Người luôn bên con, làm dịu đi những đau khổ trong lòng con mới là người giữ vị trí quan trọng nhất trong tim con. Những khi gặp chuyện buồn, đó là lúc tất cả hiện ra chân thật nhất. Vậy, hãy nói cho ta biết ai là người đầu tiên hiện ra trong tâm trí con khi gặp buồn phiền?

Source: TTO

24 tháng 3, 2007

Đề nghị tách Đà Lạt khỏi Lâm Đồng

Bộ trưởng Xây dựng Nguyễn Hồng Quân vừa báo cáo Thủ tướng xem xét việc “nâng cấp” Đà Lạt là thành phố đặc thù trực thuộc trung ương và thành lập tỉnh Lâm Đồng mới.

Theo Bộ Xây dựng, thành phố Đà Lạt sẽ trở thành trung tâm nghỉ dưỡng, du lịch, đồng thời là trung tâm giáo dục - đào tạo, nghiên cứu khoa học.

Phương án hình thành tỉnh Lâm Đồng mới khoảng 641.670 ha, dân số khoảng 680.000 người, tiếp giáp vùng kinh tế trọng điểm các tỉnh miền Đông Nam bộ với hệ thống giao thông liên vùng đã và đang xây dựng, trong đó có tuyến đường sắt và cao tốc Dầu Giây - Đà Lạt sắp khởi động.

Bảo Lộc là thị xã thuộc tỉnh trong những năm qua được đầu tư xây dựng đủ điều kiện trở thành đô thị loại 3 và là trung tâm tỉnh lỵ của tỉnh Lâm Đồng mới.

Source: vnExpress

09 tháng 3, 2007

Ngày 8 tháng 3 đầu tiên

Gửi đến người phụ nữ của bạn những thông điệp nhân Ngày 8-3:

Đóng cửa phòng trong sự thắc mắc của mẹ, tôi mở ba lô, sau vài phút lục lọi mới lấy ra được tấm thiệp. Tôi ngồi cắn cái đầu bút, vốn đã nhiều dấu răng.

Cha mẹ tôi ít khi bộc lộ tình cảm. Tôi chưa bao giờ thấy cha nói cha thương mẹ, chưa thấy hai người kỉ niệm ngày cưới. Những dịp đặc biệt để mọi người thể hiện tình cảm hầu như luôn thiếu vắng trong gia đình tôi. Mặc dù nhà tôi không thiếu thốn nhưng tôi chỉ biết khái niệm ngày sinh nhật khi thằng bạn năm cấp 1 hí hửng đưa thiệp mời sinh nhật.

Ngày 8 tháng 3 luôn là ngày mẹ tôi hỏi: "Hôm nay ở trường có tổ chức gì không con?". Tôi huyên thuyên kể. Mẹ nấu cơm như thường lệ. Cả nhà xem TV chương trình đặc biệt ca ngợi người phụ nữ. Việc thể hiện tình cảm thiếu vắng đến độ nhiều lúc tôi thấy ngạc nhiên tại sao lúc nhỏ mình chưa bao giờ hỏi mẹ: "Sao mẹ không nói mẹ thương con?".

Phải đến năm cấp 3 đi học xa nhà, tôi mới thấy rõ cách thể hiện tình cảm mẹ hơn lúc nào hết. Những ngày đầu, khi chưa thuê được phòng ở Sài Gòn, cha luôn chở tôi từ Biên Hoà đến trường ở Sài Gòn từ lúc 5 giờ. Mẹ luôn thức dậy lúc 4 giờ chuẩn bị bữa sáng. Tôi nhớ nhất những sớm mờ sương cha chở tôi đi học.

Tôi dậy trễ nên không kịp ăn sáng. Vừa ra đến đầu hẻm thì mẹ chạy theo, dúi vào tay tôi một quả trứng luộc. Lúc đó tôi cằn nhằn: "Con vô trường mua đồ ăn được rồi mà". Chắc mẹ không biết tôi mân mê quả trứng trong tay như thế suốt 30 cây số ngồi sau lưng cha.

Tôi tin rằng mình có một gia đình hạnh phúc. Tôi hiểu mẹ và tin rằng mẹ cũng hiểu mình thương mẹ. Tôi chưa nói với mẹ điều đó bao giờ. Vài năm gần đây, tôi đủ lớn để thấy ngượng khi đến ngày 8 tháng 3 mình không làm gì cho mẹ. Nhưng thôi, nếu có bày vẽ chắc mẹ sẽ cười, quê chết.

8 tháng 3 năm ngoái, tôi vò đầu bứt tóc không biết sẽ mua gì tặng bạn gái. Qua những ngày lễ tết và Valentine, ý tưởng quà tặng của tôi đã cạn kiệt. Sau khi tóc trên đầu đã rụng một phần ba, tôi cũng có một món quà nho nhỏ. Đúng hôm 8 tháng 3, sau khi tặng quà và nhận được những lời cám ơn, tôi chở bạn gái đi một vòng thành phố để bạn mua quà tặng mẹ bạn. Cuối ngày, cô bạn dúi vào tay tôi một chiếc kẹp bảo tôi về tặng mẹ mình. Tôi lại chạy một vòng mua về thêm hai cái thiệp nhỏ.

Chị tôi vừa gõ cửa vừa nói với mẹ: "Thằng Tí không chịu ra ăn cơm mẹ ơi". Sau khi lấy hết can đảm, tôi mở cửa phòng, đưa quà cho mẹ và chị. Mẹ ngạc nhiên mở quà và đọc thiệp. Tôi thừa thãi cầm chén cơm, so đôi đũa, lén nhìn mẹ.

Mẹ cười: "Thằng này bày đặt" và không cảm ơn tôi. Cả nhà ăn cơm, mẹ tôi mắt long lanh, không nói gì những phút sau đó. Tôi vừa hạnh phúc, vừa tự trách mình trong ngày 8 tháng 3 đầu tiên.

N.H.N.