17 tháng 7, 2006

Hắn và tôi

Nếu tôi không kể câu chuyện này ra thì làm sao các bạn biết được bây giờ vẫn còn những người... ngớ ngẩn như tôi khi chập chững bước vào tuổi yêu đương.

Ảnh minh họa
TTO - Ngày ấy tôi là lớp phó văn thể mĩ của lớp, còn hắn chỉ là một “phó thường dân” ham mê ca nhạc, có lẽ mê giọng hát của tôi mà hắn đâm ra thích tôi vì tôi chẳng có gì đặc biệt.

Hắn đã theo tôi “trên từng cây số”, nơi nào có tôi sẽ có sự hiện diện của hắn. Tôi biết nhưng cứ giả vờ như không vì thực sự tôi chẳng muốn nghĩ đến chuyện yêu đương quá sớm. Tôi nhìn hắn đau khổ mà cười thầm “ai biểu ranh sớm chi”, nhưng có lúc lại thấy tội nghiệp. Cho dù hắn cố gắng hết sức để theo đuổi tôi nhưng cũng không thể nào làm cho khoảng cách của tôi và hắn xích gần thêm một chút nào.

Ngày hắn và tôi cùng vào Đại Học, tôi bắt đầu nhận ra rằng “tại sao tôi phải thờ ơ với hắn, dù sao chúng tôi không thể là bạn bè của nhau”. Thế là tôi cũng trở nên thân thiện với hắn như những người bạn cùng lớp khác. Thỉnh thoảng, có dịp bạn bè lớp tôi lại ghé thăm nhau, tôi và hắn cũng không là ngoại lệ.

Tết dương lịch đầu tiên của thời sinh viên, tôi và những ngời bạn học cũ đã lên trường hắn để đón tết (vì năm nào trường hắn cũng tổ chức đón tết thật vui). Gặp nhau thế là chúng tôi (trong đó có hắn) kéo nhau đi uống cà phê, không hiểu tụi bạn có "mưu đồ" từ trước hay sao mà lần lượt kéo nhau đi chỗ khác để lại tôi và hắn (trước đó tôi đã nghi ngờ tụi nó nên xin đi theo nhưng tụi nó không cho).

Tụi bạn đi hết rồi tự nhiên tôi đâm ra sợ, một cảm giác run run mơ hồ như có gì đó khủng khiếp sắp diễn ra với mình. Ngồi được một lát, tôi bảo hắn dẫn tôi đi tìm mấy đứa bạn và bất ngờ, tôi đã vô cùng hoảng hốt, chỉ “a” lên được một tiếng rồi im bặt khi hắn choàng tay qua vai tôi, tôi nghe hơi thở của hắn gấp gáp như thể tim hắn sắp nhảy ra từ lồng ngực, còn tôi thì cảm giác như đất sụt lở dưới chân mình.

Nghe tiếng tôi kêu, hắn buông tay và lí nhí xin lỗi nhưng tôi không nói được lời nào. Tôi đã khóc, cảm giác như cái gì đó thiêng liêng lắm đang tuột khỏi tay mình. Hắn đã làm cái chuyện động trời gì vậy, hắn dám choàng vai tôi khi tôi chưa cho phép ư! Lúc đó trong suy nghĩ của tôi, tình yêu phải là một cái gì đó trong sáng, khi hai người yêu nhau họ chỉ được phép nhìn nhau trìu mến. Còn tôi chưa là gì của hắn mà hành động như vậy là thiếu tôn trọng tôi, hắn đã phạm sai lầm ghê gớm...

Bây giờ mỗi lần nghĩ lại, tôi thật buồn cười cho những ý nghĩ trẻ con và hơi ngốc nghếch của mình. Tôi vẫn còn nhớ khi gặp lại mấy đứa bạn, tôi đã khóc như mưa và kể lại cho họ nghe về những gì hắn đã làm đối với tôi. Rồi tôi đã viết một lá thư trên một tờ giấy nhàu nát (có ý coi thường hắn) và dùng những lời cay độc ( theo kiểu văn chương) để đập tan giấc mơ của hắn...

Tôi đã nhờ đứa bạn gái gởi lại thư cho hắn và quyết định không thèm gặp mặt hắn từ đó. Mấy ngày sau, tôi nghe đứa bạn gái kể lại mà thấy hơi xót trong lòng: hắn đã hạnh phúc khi được đi uống cà phê, được ngồi nói chuyện với tôi, nhưng sau đó hắn đã không ngờ hắn nhận được lá thư ấy... Song, sự thương hại chỉ thoáng qua trong trong tôi một chút rồi cũng nhường chỗ cho sự thù ghét, vì thực sự tôi chưa nhận ra lỗi của mình do lúc đó tôi quá trẻ con.

Hai năm sau đó, chỉ khi tôi bắt đầu "thu nhặt" được những kinh nghiệm của người đi trước, tôi mới nhận ra rằng mình quá sai lầm vì đã làm tổn thương một người bạn, người yêu thương mình. Tôi hối hận nhưng biết làm sao vì đã quá muộn màng.

Đã nhiều năm trôi qua tôi mong rằng có một ngày nào đó tôi sẽ giải thích cho hắn hiểu và nói lời xin lỗi hắn. Nếu có được một điều ước, tôi sẽ ước hắn đọc được câu chuyện này và tôi biết rồi hắn cũng sẽ... mỉm cười.

P.T.T.H.

Quan niệm về hôn nhân: Đúng & Sai

1. Độ tuổi của hai vợ chồng ở thời điểm lập gia đình là thước đo tốt nhất dự đoán mức độ thành công của cuộc hôn nhân:

Đúng. Lý tưởng nhất là cả hai đã trưởng thành và có thể tự lập trước khi bước vào cuộc sống hôn nhân. Khả năng tự lập và sự trưởng thành thông thường tăng tương ứng theo tuổi tác và kinh nghiệm sống. Hoàn toàn đúng khi cho rằng độ tuổi của hai vợ chồng ở thời điểm lập gia đình là thước đo tốt nhất dự đoán mức độ thành công của cuộc hôn nhân.

2. Tình yêu là tất cả những gì bạn cần cho một cuộc hôn nhân hạnh phúc.

Sai. Buồn thay tình yêu không phải là tất cả những gì bạn cần để tạo dựng một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Hầu hết các cặp vợ chồng khi cưới đều nói “chúng tôi yêu nhau”, tuy nhiên 1/3 số đó lại kết thúc cuộc sống vợ chồng bằng ly dị, thường trong những năm đầu tiên của cuộc hôn nhân.

3. Khả năng ly hôn có thể tiên đoán qua “chất lượng” của mối quan hệ trước khi cưới (giai đoạn tìm hiểu nhau).

Đúng. Có ai đó đã phát biểu: “Không gì trên thế gian này có thể làm cho cuộc sống loài người hạnh phúc hơn việc gia tăng số lượng các cuộc hôn nhân bền vững”. Nhiều cuộc nghiên cứu nghiêm túc đã cho thấy chất lượng của mối quan hệ trong thời gian tìm hiểu nhau là một thước đo tuyệt vời giúp tiên đoán sự bền vững và thành công của một cuộc hôn nhân.

4. Các cặp sắp cưới thường tập trung chuẩn bị cho lễ cưới nhiều hơn cuộc sống hôn nhân thực sự của họ.

Đúng. Lập gia đình và duy trì cuộc sống gia đình là hai chuyện rất khác nhau. Các đôi thường bỏ nhiều thời gian và tiền bạc chuẩn bị cho đám cưới vốn chỉ diễn ra vỏn vẹn có một ngày thay vì chuẩn bị cho một cuộc sống gia đình có thể kéo dài cả một đời. Họ tập trung công sức để chọn mẫu bánh cưới thay vì sử dụng thời gian và sức lực tìm hiểu về các động lực cơ bản của một cuộc sống hôn nhân cũng như học tập các kỹ năng cần thiết để hoàn thành vai trò làm chồng/vợ của mình.

5. Hôn nhân có thể gây thất vọng và làm chúng ta nản lòng vào thời gian đầu.

Đúng. Hôn nhân là một giai đoạn chuyển tiếp khó khăn hơn là chúng ta dự đoán. Điều này cũng xảy ra ngay cả với các cặp đã có quá trình chuẩn bị kỹ lưỡng và có mối quan hệ tốt đẹp trong thời gian tiền hôn nhân. Thời kỳ mới cưới (khoảng hai năm đầu tiên) là khoảng thời gian chuyển tiếp khó khăn và chúng ta có thể cảm giác cuộc sống gia đình không được xuôi chèo mát mái, đôi lúc còn bị stress.

6. Lập gia đình là một cách tốt để chứng tỏ sự độc lập của bản thân, không còn phụ thuộc vào cha mẹ.

Sai. Thanh niên thường có khuynh hướng muốn tự nỗ lực để thành công. Tuy nhiên, trở nên “độc lập” có nghĩa là chúng ta phải có khả năng tự mình cáng đáng công việc, không lệ thuộc hay dựa dẫm bất kỳ điều gì vào người bạn đời của chúng ta.

7. Sống thử trước hôn nhân sẽ giúp chúng ta có một cuộc hôn nhân vừa ý hơn.

Sai. Mặc dù trên lý thuyết sống chung trước hôn nhân tương tự như một khoá “huấn luyện” nhằm mục đích cải thiện cuộc hôn nhân chính thức sau đó, nhưng thực tế lại cho thấy ngược lại. Mức ly dị gia tăng rõ rệt đối với các cặp đã sống chung trước khi cưới.

8. Vấn đề tài chánh là nguyên nhân phổ biến nhất gây nên các xung đột trong gia đình và làm tổn hại mối quan hệ hôn nhân.

Đúng. Khảo sát cho thấy 37% các cặp vợ chồng cho rằng tiền bạc là vấn đề số một gây mâu thuẫn trong cuộc sống gia đình.

9. Kỹ năng duy trì mối quan hệ tốt đẹp mang tính tự nhiên, không thể học mà có được.

Sai. Chúng ta có thể học được các kỹ năng cần thiết giúp xây dựng một mối quan hệ hôn nhân tốt đẹp. Thu thập các kiến thức tổng quát về cách xây dựng và duy trì các mối quan hệ trong xã hội, về gia đình và hôn nhân... sẽ hỗ trợ chúng ta có những chọn lựa hiệu quả hơn cũng như phát triển các mối quan hệ. Sự chuẩn bị trong giai đoạn tiền hôn nhân có thể giúp chúng ta phát triển các kỹ năng của bản thân và tạo dựng một khởi đầu tốt đẹp cho cuộc sống hôn nhân của mình.

10. Hầu hết những người đã ly hôn không lập gia đình một lần nữa.

Sai. Khoảng 75% những người đã ly hôn sẽ tái hôn. Phần lớn những cuộc tái hôn tạo nên một gia đình thứ hai, có nghĩa rằng cuộc hôn nhân sau này vẫn tồn tại nhiều thách thức cần phải vượt qua. Mức độ thất bại của những cuộc tái hôn này lại cao hơn khi kết hôn lần đầu tiên, ngay cả khi cả hai bên đều không có con riêng. Do vậy, sự chuẩn bị cho cuộc hôn nhân lần thứ hai sẽ mang tính chất quyết định gấp nhiều lần sự chuẩn bị cho cuộc hôn nhân đầu tiên.

NGUYỄN THỊ THẢO VY (Theo Building Relationships; Developing Skills for Life)

15 tháng 7, 2006

Hãy cười lên

Na Nơn
Trong tiếng Anh từ “smile” có nghĩa là nụ cười; bạn có biết nụ cười được tạo nên từ những yếu tố nào?

- Sweet: ngọt ngào.

- Marvellous: tuyệt diệu.

- Immensely likeable: vô cùng đáng yêu.

- Loving: đằm thắm.

- Extra special: thành phần phụ quan trọng.

Nụ cười tưởng chừng như rất bình thường nhưng lại là món quà vô giá mà tạo hóa đã hào phóng ban tặng cho loài người. Chúng ta sẽ sống thế nào khi không biết cười? Chúng ta sẽ biểu lộ sự vui mừng bằng cách nào nếu không có nụ cười?

Nụ cười có thể xua tan mọi đau buồn, hàn gắn mọi vết thương, làm dịu đi nỗi cô đơn và quan trọng hơn hết là mang mọi người đến gần nhau hơn... Nụ cười là thứ tài sản quí giá mà không phải ai cũng dễ dàng có được nếu chẳng chịu mở rộng lòng mình để đón nhận nó... Hãy tạo cho mình nụ cười bằng những việc làm có ý nghĩa, bạn sẽ thấy cuộc đời này tuyệt diệu biết chừng nào!

Bạn có thể làm cho bản thân mình trở thành một con người mới: buổi sáng thức dậy mỉm cười, mỉm cười bước ra khỏi nhà, mỉm cười khi gặp gỡ người khác, khi làm việc mỉm cười, khi nghỉ ngơi cũng mỉm cười - tất cả điều này là một thói quen tốt. Mỉm cười là một niềm vui mà tự bạn có thể thực hiện được.

Khi bạn tặng nụ cười cho người khác, bạn có thể sẽ cảm nhận được niềm vui chân chính, người khác có được sự cổ vũ khích lệ của bạn, tâm tình của họ cũng có thể vì thế mà phấn chấn. Bạn hãy nhanh chóng tìm niềm vui đến cho người khác vì một thế giới thêm tươi đẹp, vì một trái tim muốn biểu lộ niềm vui, chúng ta mỉm cười!

10 lý do để mỉm cười:

- Mỉm cười đẹp hơn cái nhíu mày của chúng ta.

- Mỉm cười làm chúng ta vui vẻ thêm.

- Mỉm cười khiến ngày tháng chúng ta đã và sắp đi qua trở nên có ý nghĩa.

- Mỉm cười giúp ích đối với việc kết bạn.

- Mỉm cười biểu thị sự thân thiện, dễ gần.

- Mỉm cười tạo nên một ấn tượng tốt cho người khác.

- Mỉm cười với người khác, người khác cũng sẽ mỉm cười với bạn.

- Nếu bạn mỉm cười thì bạn càng trở nên tự tin và thu hút hơn.

- Nụ cười của bạn sẽ làm giảm bớt sự lo lắng của người khác.

- Một nụ cười có thể giúp bạn có tình yêu đích thực.

CHUNG THANH HUY (Từ Internet)

06 tháng 7, 2006

Đóa hoa tình yêu

Một ngày mới của tôi bắt đầu thật chua chát với hình ảnh cậu con trai đang vật lộn với bụi hoa đỗ quyên. Tôi đến trễ mất rồi; con trai tôi đã làm gãy cành hoa. Cậu bé hỏi tôi: “Con có thể mang cành hoa này vào lớp không mẹ?”.

Tôi vẫy tay chào tạm biệt con trai, quay nhanh đi để nó không thấy mắt tôi đang rưng rưng lệ. Tôi yêu bụi hoa đỗ quyên ấy biết bao. Tôi chạm nhẹ vào chỗ cành bị gãy như thì thầm với bụi hoa “Xin lỗi, tôi rất tiếc”!

Tôi ước gì mình đã thốt ra những lời như thế với chồng tôi sớm hơn, nhưng tôi đã quá tức giận. Chiếc máy giặt rỉ nước đã làm ướt tấm thảm mới toanh của tôi. Nếu anh ấy nghe lời tôi dành một ít thời gian sửa nó thay vì đánh cờ với Jonathan... Thế thì, đối với anh ấy, điều gì mới là ưu tiên đây?

Tôi đang lau nhà thì chồng tôi bước vào bếp: “Em yêu, hôm nay ăn sáng món gì vậy?”.

Tôi mở chiếc tủ lạnh trống rỗng. “Ngũ cốc hết rồi, bánh mì và mứt được chứ?”. Vừa nói, tôi vừa liếc nhìn vẻ mặt thất vọng của chồng tôi. Tôi quét mứt lên bánh mì và đặt nó trước mặt chồng. Sao tôi lại giận thế? Tôi bực dọc ném chiếc đĩa của chồng tôi vào bồn rửa chén trắng xóa bọt xà phòng.

Những ngày như thế này chỉ làm cho tôi muốn thời gian trôi qua thật nhanh. Tôi muốn lái xe lên núi, trốn biệt trong một cái hang nào đó và không trở về nhà nữa.

Không hiểu sao, cuối cùng tôi cũng kéo lê được đống quần áo qua tiệm giặt ủi tự động. Tôi vừa giặt sấy quần áo cho hết ngày hết giờ vừa suy nghĩ tại sao tình yêu đã vụt bay ra khỏi cuộc đời tôi. Mắt nhìn chằm chằm vào bức thạch cao trang trí trên tường, tôi cảm giác mình bị vò xé tựa như những bộ quần áo đang được sấy khô trong máy giặt.

Khi lấy ra chiếc áo sơ mi cuối cùng của chồng khỏi máy sấy, tôi nhìn lên đồng hồ, đã 2 giờ rưỡi. Trễ mất rồi. Jonathan tan lớp lúc 2g15. Tôi dồn đống quần áo vào yên sau, lái xe vội vã đến trường.

Tôi suýt nín thở khi khi tay vừa chạm nắm đấm cửa, mắt nhìn qua lớp cửa kính. Cô giáo của Jonathan đưa tay ra hiệu tôi chờ một chút. Cô thì thầm điều gì đó với Jonathan, đưa cho nó và hai đứa trẻ khác một vài cây bút chì màu và giấy vẽ.

Lại chuyện gì đây? Tôi chợt nghĩ khi thấy cô giáo đi vội về phía cửa và kéo tôi qua một bên.

“Tôi muốn kể cho bà nghe về cháu Jonathan”.

Tôi đã chuẩn bị tiếp nhận những gì xấu nhất. Chẳng có gì có thể làm tôi ngạc nhiên được.

“Bà có biết chuyện hôm nay Jonathan mang hoa vào lớp không?”.

Tôi gật đầu, trong tôi lại nghĩ về bụi đỗ quyên yêu quý và cố giấu đi nỗi đau ấy trong mắt. Tôi liếc nhìn Jonathan đang chăm chú tô màu một bức tranh. Những lọn tóc quăn của nó lòa xoà xuống trán. Jonathan dùng tay quẹt tóc qua một bên rồi lại tiếp tục vẽ. Mắt nó sáng lên và trông rất phấn khích với tác phẩm của mình.

“Hãy để tôi kể với bà chuyện gì xảy ra hôm qua. Bà thấy cô bé ngồi đằng kia chứ?”.

Tôi nhìn thấy một cô bé có đôi mắt trong trẻo đang cười và tay đang chỉ vào bức tranh đủ màu sắc treo trên tường. Tôi gật đầu.

“Hôm qua cô bé ấy gần như loạn trí. Ba mẹ cô bé sẽ ly hôn. Cô bé nói với tôi rằng em không muốn sống nữa, em ước gì em có thể chết đi. Tôi nhìn em giấu mặt vào tay mình và hét to cho cả lớp cùng nghe Không ai thương tôi cả. Tôi đã làm tất cả để an ủi em nhưng tình hình càng tệ hơn”.

“Tôi nghĩ là cô muốn nói với tôi về Jonathan”.

“Đúng như thế,” cô giáo nói. “Hôm nay, con trai của bà đã đi đến chỗ cô bé kia. Tôi thấy cậu bé trao cho cô bé những đóa hoa màu hồng thật đẹp và thì thầm: “Mình thương bạn lắm”.

Tôi cảm thấy thật tự hào về những gì con trai tôi đã làm. Tôi mỉm cười với cô giáo của Jonathan. “Cám ơn cô. Những gì cô kể làm tôi rất vui”.

Tối hôm ấy, tôi bắt đầu nhổ cỏ xung quanh bụi đỗ quyên nghiêng ngả của tôi. Khi tâm trí tôi nghĩ về tình thương mà Jonathan biểu hiện với cô bé ban sáng, một câu kinh thánh chợt hiện lên trong tôi: “...bây giờ còn lại ba điều: sự tin tưởng, hy vọng và tình yêu. Nhưng trên hết là tình yêu”. Trong khi con tôi thể hiện tình yêu thương, tôi lại chỉ thấy toàn giận dữ.

Tôi nghe thấy tiếng thắng xe quen thuộc của chồng tôi khi anh quẹo vào ngõ. Tôi nhổ lấy một cành đỗ quyên trong bụi cây nghiêng ngả. Tôi thấy hạt giống tình yêu trong gia đình tôi đã nẩy mầm trở lại. Ánh mắt chồng tôi đầy vẻ ngạc nhiên khi tôi trao cho anh cành đỗ quyên và thì thầm: “Em yêu anh”.

NGUYỄN THỊ THẢO VY (theo Chicken Soup for the Soul)

Bảy câu hỏi để cuộc sống có mục đích hơn

Sống có mục đích và đam mê tùy thuộc vào quyết định của bạn. Bạn có thể chọn lựa tồn tại trên cõi đời này một cách bình lặng, ngày này qua ngày khác. Hoặc bạn có thể chọn sống một cách có ý nghĩa và đầy đam mê.

Bạn hãy bắt đầu mỗi ngày với những câu hỏi sau:

1. Điều gì là quan trọng để tôi làm công việc này một cách đam mê và có mục đích?

2. Tôi sẽ chọn lựa thái độ như thế nào để phản ứng lại những áp lực công việc?

3. Khi nào tôi cảm thấy đam mê và sống có mục đích nhất? Khi gặp khách hàng? Làm việc với máy tính? Theo đuổi chỉ tiêu được giao? Hãy ghi lại những lúc mà bạn cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa nhất, từ đó bạn sẽ có thêm sức mạnh để đạt thành công trong công việc

4. Ở đâu trong tổ chức, mà tôi có thể phát huy được niềm đam mê và mục đích sống? Có phải là khi làm việc với đồng nghiệp? Với cấp trên? Với khách hàng?

5. Tôi nên dành thời gian cho ai để duy trì sự cân bằng trong tâm lý khi theo đuổi niềm đam mê và mục đích sống? Ai là người ủng hộ tôi nhiều nhất?

6. Tôi phải làm gì để sắp xếp công việc và thực hiện chúng một cách trọn vẹn?

7. Với niềm đam mê và mục đích sống của mình, tôi sẽ trở thành người như thế nào?

HUỲNH BÍCH NHI (Theo internet)

05 tháng 7, 2006

Cha tôi

Ảnh minh họa
Từ khi mẹ qua đời, cha phải cố thật nhiều để có thể tự chăm sóc mình khoẻ mạnh. Mỗi sáng thức giấc, dù trời lạnh, cha vẫn đi bơi đều đặn. Mỗi ngày ông lại cố bơi nhiều hơn ngày trước một sải tay.

Ông muốn chứng minh một điều: mọi việc cho dù hoàn hảo đến đâu vẫn đều còn cải tiến được. Và ông khoe với tôi với giọng đầy tự hào: ”Hôm nay cha bơi được nhiều hơn hôm trước rồi đấy…!” để được nghe con gái trầm trồ: ”Cha cừ thật. Con không biết mình có bơi khoẻ được như cha không”.

Ở cái tuổi thất lập cổ lai hy, mặc dù cha vẫn duy trì lịch làm việc sáu ngày một tuần và đi bơi đều đặn, tôi vẫn dễ dàng nhận thấy ông yếu đi nhiều. Bước sang tuổi tám mươi mốt, cha tôi yếu hẳn. Tuy thế, ông vẫn ra vẻ không cần dựa vào tôi mỗi khi hai cha con cùng đi dạo. Và tôi cũng giả vờ không để ý đến. Dẫu tinh thần của cha minh mẫn, nhưng bệnh tim và chứng viêm khớp hành hạ cha nhiều.

Rồi một ngày, cha gọi tôi, đứa con gái duy nhất của ông đến bên căn dặn: ”Một mai cha hấp hối, hãy để cha nhẹ nhàng ra đi, đừng nhờ các kỹ thuật nhân tạo gì gì đó níu kéo ta, con gái ạ. Cha đã rất hạnh phúc khi có được người vợ hiền lành, đảm đang là mẹ con và một đứa con gái ngoan như con đấy! Bấy nhiêu lá quá đủ với ta”.

Không lâu sau, cha tôi quỵ ngã vì đau tim. Trong phòng cấp cứu, cha nhắc lại ước muốn của mình với vị bác sĩ chăm sóc ông. Tôi không ngờ đó lại là những lời nói sau cùng của cha. Nhìn ông trên giường bệnh, tôi cảm thấy xót xa vô cùng, thương cha biết bao. Người ông đầy kim tiêm và ống dẫn. Trước khi lịm đi, cha vẫn còn bông đùa với tôi ”cha con mình sẽ cùng nhau đi ăn, con gái nhé”!

Ông nhìn tôi thật lâu rồi từ từ quay mặt vào tường, khó nhọc thốt lên: ”Hãy hứa với ta, con yêu! Hãy đi khỏi đây ngay, cha không muốn con nhìn thấy cha trong tình trạng thế này. Đau lòng lắm”. Lần đầu tiên trong đời, ông từ chối không muốn nhìn mặt tôi, đứa con gái rượu của ông. Làm theo ước nguyện của người mà tôi nghe tim mình vỡ vụn.

Bồn chồn không yên, tối hôm đó, tôi quyết định trở lại bệnh viện cùng chồng nhưng những người có mặt ngăn không cho tôi vào phòng. Đành ngồi ở ghế chờ đợi mà lòng như lửa đốt, kim châm. Khoảng 10 phút, tôi có cảm giác tim mình ngừng đập. Bật dậy như cái lò xo, tôi lao đến đập cửa nhất quyết nhìn cha bằng được. Giọng một nữ điều dưỡng vang lên “Xin chị bình tĩnh trở về phòng chờ, ông cụ vừa mới ra đi. Chúng tôi sẽ gặp chị vài phút nữa” và đóng sầm cửa lại mặc cho tôi gào khóc van xin.

Với tôi, cha vẫn còn sống, vững chãi và dấu yêu. Tôi không tin là cha lại ra đi nhanh đến thế. Chắc chắn là ông đã rất suy sụp và đau khổ nên mới rời bỏ tôi chóng vánh. Lúc ông cần tôi nhất thì tôi lại không có mặt. Lẽ ra tôi phải luôn túc trực bên cạnh cha những phút cuối đời, điều đó sẽ khiến ông an lòng một chút, không cảm thấy cô đơn lạnh lẽo. Đằng này, tôi lại bỏ mặc cha. Tôi chìm sâu vào dằn vặt, hối hận, cảm thấy thật tội lỗi với cha. Ý nghĩ này ám ảnh tôi không nguôi suốt nhiều năm sau đó.

Cho đến một hôm, tôi gặp lại cha trong giấc mơ. Ông tâm sự rằng dù đã đến tuổi về hưu nhưng ông vẫn quyết tâm làm việc. Ông rất sợ trở thành người thừa thãi, vô dụng, nhất là không muốn tôi nhớ hình ảnh cuối cùng của cha, hình ảnh một ông già nằm hấp hối trên giường bệnh, yếu ớt và tội nghiệp. Nó sẽ làm con đau lòng.

Cha thật tâm không muốn con cầm tay cha, không muốn con bên cạnh cha phút lâm chung. Ước nguyện của con là thế nhưng cha thật sự không muốn thế. Không phải cha không yêu con, càng yêu con cha lại càng không muốn làm tổn thương con gái của ta. Tình yêu, đôi khi, nó không biểu hiện giống nhau con ạ. Con đừng tự dằn vặt mình như thế. Cha đã ra đi rất nhẹ nhàng, thanh thản, không muộn, không phiền. Sự việc nào cũng có nhiều cách nhìn nhận, ngay cả cái chết, con ạ...

Tôi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn với những lời bộc bạch của cha.

TÚ VÂN (Theo Chickensoup)

Tình yêu không lời!

Anh không phải là người có khiếu ăn nói. Những lúc cần lời lẽ hoa mỹ hay diễn đạt cảm xúc, anh chỉ biết lúng túng rồi lặng im. Đó là đặc điểm đầu tiên mà tôi biết ở người chồng hơn 31 năm gắn bó.

Điểm nổi bật thứ hai ở anh là không yêu hoa trong khi với tôi những bụi hồng trong vườn là báu vật.

Anh chỉ có một ý nghĩ duy nhất là nhổ sạch những bụi hồng già để con đường vào nhà lúc nào cũng rộng rãi. Với anh những bụi hồng luôn đồng nghĩa với bao nhiêu công vun trồng, chăm bón, nhổ cỏ, bón phân… Cái vườn nho nhỏ ấy chỉ cần một máy xén cỏ, một máy cắt tỉa là đủ.

Ngược với anh, tôi nâng niu từng bụi hồng trong vườn, không ngần ngại dành bao thời gian chăm sóc, hồi hộp chờ đợi ngày cây đơm hoa.

Mùa đông đến, tôi lên kế hoạch nhổ cỏ cho vườn hoa của mình, dự định khi xuân sang tôi sẽ đặt mua những giống hồng lạ, đẹp, chỉ cần hằng ngày tôi chăm chỉ tưới nước, chắc chắn khi vào hè tôi sẽ có một vườn hoa tuyệt đẹp tha hồ mà nhìn ngắm. Vườn hoa lại nằm ngay bên ngoài cửa sổ nhà bếp. Còn gì bằng khi vừa làm bếp vừa thưởng thức một bức tranh hoa rực rỡ dưới nắng mai.

Tôi vùi đầu đọc miệt mài những quyển sách viết về loài hoa này cùng rất nhiều catalogue về các giống hồng mà quên cả cảm giác bụng mình đau ê ẩm mấy hôm nay. Nhưng cơn đau có vẻ ngày một nhiều, khiến tôi vô cùng khổ sở. Tôi quyết định đến gặp bác sĩ. Ông bảo tôi lập tức đi làm xét nghiệm và yêu cầu chồng tôi nên có mặt để ông báo kết quả kiểm tra. Tôi linh cảm điều gì đó không lành…

Và nỗi lo sợ xấu nhất đã đến với cuộc đời tôi, tôi bị ung thư ruột. Bác sĩ khuyên tôi nên chuẩn bị tâm lý và sức khoẻ trước khi bước vào cuộc phẫu thuật càng sớm càng tốt. Đó là chuỗi ngày đen tối, đau buồn và tuyệt vọng. Chúng tôi khóc thầm và cầu nguyện thật nhiều.

Trở về từ bệnh viện một tháng sau đó, tôi ngồi tựa vào sofa cùng chồng xem ti vi đúng lúc truyền hình đang phát tin dự báo thời tiết. Năm nay mùa đông sẽ rất lạnh, có thể có tuyết rơi. “Chúa ơi! Những bụi hồng! - tôi hốt hoảng thốt lên - Mình vẫn chưa làm giàn che cho chúng”. Bên cạnh, chồng tôi vẫn ngồi im và nghe nốt phần cuối bản tin thời tiết. Đoạn anh đứng lên, bảo: ”Anh phải đi chuẩn bị vài thứ cho mùa đông sắp tới” và hướng về phía garage cất bước.

Khoảng 15 phút sau, tôi vào nhà bếp để uống nước. Và kìa, bên ngoài cửa sổ, chồng tôi đang lom khom bên những luống hồng, cẩn thận làm giàn che cho từng bụi một. Tôi lặng đi vì xúc động, niềm hạnh phúc bất chợt ùa về trong tim. Tôi đứng lặng nhìn anh đang nói “Anh yêu em” theo cách của riêng mình, không phải bằng lời nói mà bằng việc làm.

Lời yêu, đôi khi đâu cần nói bằng lời.

TRIỆU TÚ VÂN (Theo Chicken soup)

01 tháng 7, 2006

Làm mẹ có vui không?

Tôi không biết con gái quan sát mình chăm chú suốt buổi tối hôm nọ. Tôi hiểu, điều gì cũng có thể làm cô bé cấp hai thông minh như con để ý đến. Như bao bà mẹ trên thế gian này, tôi luôn cảm thấy rất hãnh diện, tự hào về sự thông minh của con.

Nhưng có đôi lúc tôi quên bé rất hay để ý đến những cách cư xử của người lớn.

Chiều thứ ba hôm đó, tôi quay cuồng với bao nhiêu là việc nhà chồng chất: hết nấu bữa ăn xế cho hai anh em, lại chỉ dẫn bé làm bài tập nhà; vừa phải chuẩn bị bữa cơm tối cho cả nhà; xong lại phải dọn rửa chén bát dơ khi cả nhà đã dùng xong bữa; rồi quét dọn, lau nhà cho sạch sẽ. Sau khi mọi việc hoàn tất đâu đó, tôi bắt đầu xoay sang đem đồ dơ ra giặt. Trong khi đó chồng tôi đi làm về, chỉ nằm dài đọc báo, chơi ô chữ, rồi ngả tựa người thoải mái ra ghế xem tivi, xong lại xuống ăn cơm nóng canh nóng được tôi dọn sẵn. Ăn xong ba cha con kéo nhau ra sau nhà chơi rượt bắt.

Có vẻ như con gái tôi nhận thấy có điều gì đó không bình thường với “khung cảnh” này của gia đình. Con gái tôi là vậy. Đối với bé nếu có vấn đề gì không đồng ý bé sẽ hỏi ngay.

Khi tôi đang cho đồ giặt vào trong máy sấy, tiến đến bên nhìn tôi hơi ngại ngùng, bé thỏ thẻ:

“Mẹ ơi, làm mẹ có khó không hở mẹ?".

“Không đâu con yêu“ - Vừa mệt nhọc trả lời con, tôi vừa khệ nệ ôm đống khăn trải giường, khăn tắm chất lên giường để chuẩn bị xếp chúng lại - “Mẹ thích được làm mẹ lắm con yêu ạ!“.

“Mẹ nói thiệt hả mẹ?“ - Đầy vẻ ngạc nhiên con tôi hỏi lại.

“Đúng rồi, con yêu của mẹ“, tôi thì thầm trong mệt mỏi trong khi vẫn đang nhanh tay thu dọn mớ quần áo dơ cho vào máy giặt mẻ khác. ”Nhưng mà sao con hỏi mẹ như vậy?" - Tôi hỏi lại con.

Bé đưa mắt nhìn tôi phân trần “Dạ tại con thấy mẹ dường như làm hết cả mấy công việc cực nhọc, còn ba lúc nào cũng sung sướng chẳng thấy làm gì hết“.

Hiểu con muốn nói gì, tôi nhẹ nhàng giải thích:

“Thế này nhé. Đây chỉ là những công việc thường ngày của các bà nội trợ. Những gì con đang thấy chỉ là một phần công việc của mẹ. Con không thấy ba con phải đi làm vất vả ở ngoài sao? Đi làm về mệt rồi thì phải để cho ba nghỉ ngơi thư giãn với gia đình chứ!“.

Như đồng ý với lời giải thích của mẹ, con gái tôi gật gù “Con đã hiểu rồi mẹ“. Nhưng rồi bé lại thắc mắc: “Mẹ ơi nếu vậy thì bao giờ thì đến lượt mẹ thư giãn nghỉ ngơi?“.

Câu hỏi của con làm tôi phải suy nghĩ. Tôi còn không có câu trả lời cho chính tôi nữa kia. Đang khi không biết trả lời con thế nào thì cậu con trai tôi vào gọi bé, hai anh em ra sân cùng chơi banh.

Ngồi gấp và sắp xếp lại những chiếc khăn lau, khăn tắm cho gọn gàng, vừa ngẫm nghĩ đến những gì con gái vừa nói, tôi biết rằng con đã không thấy được ở tôi - một người mẹ luôn cảm thấy mãn nguyện hài lòng, hạnh phúc khi ở nhà lo công việc nhà, quán xuyến nhà cửa, bếp núc, con cái đâu đó sạch sẽ ngăn nắp gọn gàng.

Với những gì con nhìn thấy, mẹ của con chỉ là một người phụ nữ suốt ngày lo quay cuồng với các công việc nhà bếp, vội vã hâm thịt nguội với lò vi ba, chứ không phải nấu nướng vì sự tận tâm hết lòng với gia đình. Con thấy mẹ chẳng hề kiên nhẫn lắng nghe những lời thắc mắc hỏi han của con. Trong mắt con, mẹ luôn mệt lử người vì thích lau chùi những mớ chén, dĩa, lọ, chảo dơ, hơn là ra ngoài sân vui đùa, chơi banh cùng con cái.

Lẽ ra tôi không nên để con nghĩ rằng làm mẹ là khổ sở quá như thế! Con tôi xứng đáng được thấy mẹ mình được sung sướng hạnh phúc. Tôi quyết định không xếp mớ đồ giặt xong này nữa, để tất cả lại xếp sau, tôi ra sân chơi cùng các con hiệp sau của trận cầu. Tôi thay đổi mình: thư giãn hơn, mới mẻ hơn, tiến bộ hơn trong cuộc sống và không khí gia đình tôi vui vẻ hẳn.

TRẦN NGUYỄN TUYẾT ANH (theo Internet)