26 tháng 4, 2006

Cây, Lá và Gió

Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã!

Cây
Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ 1 cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có 1 người tôi rất mến, rất mến nhưng lại ko có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài,không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.
Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương , thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và.. tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó…

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “ cứ tự nhiên” trước khi chạy đi.Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ …và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn 1 tiếng

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy , cô ấy chắc chắn ko phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự shock, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một ngừời con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc.Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi 10 ngày sau đó, nó nói "lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại"

Hãy đọc ...


Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm.Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình ko thể có – Sự ghanh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. nhưng sau đó 2 tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác
Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi.Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.
Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. 3 năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm.
Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi 1 tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi,anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn…cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.

Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại??

Hãy đọc Gió...

Gió
Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khỏang 1 tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó , một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vằng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới , tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi

“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu”
“Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời hkỏi cây”
Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng , tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần . Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.
Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. tôi hỏi cô ấy “ em đang làm gì vậy, sao em ko nói gì hết vậy”, cô ấy nói “ Đầu của em đau lắm” “hả?” “đầu em đau lắm” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng….và từ hôm đó…chúng tôi là một cặp

Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?...

20 tháng 4, 2006

80 tầng

Bạn có bao nhiêu ước mơ chưa thực hiện? Bạn có bao nhiêu cơ hội, bao nhiêu thời gian, bao nhiêu sức lực để thực hiện chúng ?

Có 2 anh em sống trên tầng 80 của 1 chung cư cao ngất. Một ngày kia về nhà sau giờ làm việc, họ choáng váng khi nhận ra thang máy của chung cư bị hư, họ buộc phải leo bộ lên căn nhà của mình.

Sau khi vất vả leo đến tầng 20, thở hổn hển và mệt mỏi, họ quyết định để những túi xách của mình lại đó và sẽ quay lại lấy vào ngày hôm sau. Khi lên đến tầng 40, người em bắt đầu lầm bầm và sau đó 2 người bắt đầu cãi nhau. Họ vừa tiếp tục những bước nặng nề của mình, vừa cãi nhau cho đến tầng 60. Bỗng họ nhận ra rằng mình chỉ còn có 20 tầng nữa thôi. Họ quyết định ngừng cãi và tiếp tục leo lên trong sự bình an. Họ yên lặng leo lên và cuối cùng cũng đến được căn hộ của mình. Đến nơi, họ mới phát hiện đã để chìa khoá nhà trong những túi xách đã để lại tầng 20.

Câu chuyện này cũng tựa như cuộc đời chúng ta... Nhiều người trong chúng ta sống trong sự kỳ vọng của cha mẹ, thầy cô và bạn bè khi còn bé. Chúng ta hiếm khi thực hiện những gì mình thật sự muốn, luôn ở dưới rất nhiều áp lực và sự căng thẳng đến nỗi đến năm 20 tuổi, chúng ta mệt mỏi và quyết định vứt bỏ gánh nặng này đi. Chúng ta sống một cánh năng nổ và có những ước mơ lớn. Nhưng đến khi 40 tuổi, chúng ta bắt đầu đánh mất tầm nhìn và những giấc mơ của mình, cảm thấy ko thoả mãn và bắt đầu phàn nàn, chỉ trích. Đến tuổi 60, chúng ta nhận ra mình ko còn nhiều thì giờ nữa để phàn nàn và chúng ta bước đi trong thanh thản, bình an. Chúng ta nghĩ ko còn gì làm cho mình thất vọng nữa. Và chợt nhận ra mình ko thể nào ngơi nghỉ trong sự bình an vì chúng ta còn những giấc mơ chưa thực hiện được- những giấc mơ mà chúng ta vứt bỏ cách đây 60 năm.

Vậy, ước mơ của bạn là gì? Hãy đi theo những ước mơ của mình để không phải sống trong sự nuối tiếc.

--
Phuc TV

18 tháng 4, 2006

Tin giật gân - Ngọc Linh sắp lấy chồng ..!!..

Trích toàn văn email nhận được từ Linh ngày hôm nay (18/04/2006):

Lau roi ko gap ba con A6, nho qua troi luon.
30/4 nay moi nguoi ve Bao Loc het chu?  va co ke hoach gi hay ko?
Nhan day, bao cho moi nguoi mot tin giat gan nhung nghe xong tuyet doi ko dc nguoi nao choc tui a nha. Ngay 07/05/06 tui va ong Le Xuan Hoai (i, ong xa tuong lai chu nhi?) se lam dam hoi tai nha cua tui. Tui dang tiec la neu nhu 30/4 thi qua tuyet phai ko? Nhung tui dau co quyen quyet dinh dau. Neu ban nao sap xep dc cong viec thi ve du voi tui cho vui nha. Nho tra loi cho tui biet do nha. Hi vong gap lai moi nguoi tai Bao Loc vao nhung ngay nghi nay nha.
Chuc moi nguoi thanh cong va hanh phuc!


Loa..l.o.a...l..o...a... thông báo cho toàn thể bà con được biết, bà con ai có thể thu xếp thời gian ...về tham dự, chung cùng Ngọc Linh. Càng đông càng vui!

Vậy là thêm một thành viên A6 nữa "theo chồng bỏ cuộc chơi" (coi như thế!!!???)! Cũng rất mừng vì thành viên A6 ngày càng trưởng thành. Rồi đây, một ngày nào đó tất cả chúng ta sẽ ... "bỏ cuộc chơi" (hông biết có tui hông nữa???)

Trân trọng thông báo!

--
Phuc TV

Suy ngẫm

Bạn hãy thử trả lời hai câu hỏi dưới đây một cách thành thật nhất và rút ra những suy ngẫm cho riêng mình.

* Câu hỏi 1: Có một người phụ nữ đang mang thai. Bà ta có đến 8 đứa con. Trong số đó, 3 đứa con bị điếc, 2 bị mù và 1 bị thiểu năng trí tuệ. Hơn nữa, người phụ nữ đó lại mắc bệnh giang mai.

Nếu có quyền quyết định, bạn có khuyên bà ta bỏ đứa con trong bụng hay không?

*Câu hỏi 2: Giả sử bạn đang bỏ phiếu chọn một vị lãnh đạo thế giới. Dưới đây là sự thật về đời tư của 3 ứng viên đang dẫn đầu số phiếu.

- Ứng viên A: Đã từng có vô số vụ bê bối về chính trị, mê tín dị đoan, rất tin vào thuật chiêm tinh, có đến hai tình nhân, hút thuốc nhiều, uống 8-10 ly rượu mỗi ngày.

- Ứng viên B: Hai lần bị đuổi việc, ngủ đến tận trưa mới chịu rời khỏi giường, đã từng hút thuốc phiện khi còn là sinh viên, uống rượu như uống nước lã.

- Ứng viên C: Là anh hùng chiến tranh của đất nước, ăn chay trường, không hút thuốc, thỉnh thoảng chỉ uống một ly bia và không hề có bê bối tình ái nào.

Bạn sẽ chọn ai?

Bạn hãy tự trả lời trước khi đọc tiếp...

TRẢ LỜI:

Ứng viên A: Tổng thống Mỹ Franklin D. Roosevelt.

Ứng viên B: Thủ tướng Winston Churchill, anh hùng dân tộc của nước Anh.

Ứng viên C: Trùm Đức Quốc xã Adolph Hitler.

(Cả ba đều là những nhân vật chính trong cuộc chiến tranh thế giới lần thứ hai).

Và cuối cùng, nếu bạn trả lời có cho câu hỏi 1 thì tức là bạn sẽ giết chết Beethoven, nhạc sĩ vĩ đại người Đức và của cả thế giới!

Bạn thân mến! Ở đời, mọi việc không phải lúc nào cũng giống như bề ngoài của nó. Và những câu hỏi về luân lý, tốt xấu, đúng sai... không phải lúc nào cũng dễ trả lời.

Sưu tầm ...

--
Phuc TV

17 tháng 4, 2006

Số 1 và một trăm số 0, "cội nguồn" của Google!

Google (gúc gồ) là cách nói lái cho dễ đọc của Googol (gúc gôn), một từ do Milton Sirotta (cháu trai của một nhà toán học người Mỹ) nghĩ ra để gọi con số được hình thành bởi số 1 và một trăm số 0. Và chính cái tên Google đã phản ánh sứ mạng của website www.google.com là tổ chức lại khối lượng thông tin dường như vô tận trên Internet.

Rắc rối con số 1 và một trăm số 0

Câu truyện về Google là một câu truyện dài và đầy chông gai. Nó bắt đầu từ khi hai đồng sáng lập ra Google là Larry Page và Sergey Brin rất không thích nhau khi họ gặp nhau lần đầu tiên trong lớp cao học khoa học máy tính, ĐH Stanford năm 1995. Sergey  mới từ Nga sang và Larry được nhà trường phân công "dìu dắt" bạn mới đến. Họ bất đồng quan điểm trong mọi vấn đề trong lớp nhưng thật tình cờ, trong trường chỉ có duy nhất 2 người bọn họ cùng theo đuổi một cách tiếp cận để giải quyết việc truy vấn thông tin theo ý muốn từ một kho dữ liệu khổng lồ.

Sergey Brin Tháng 1/1996, Larry và Sergey đã bắt đầu hợp tác trong việc xây dựng một công cụ tìm kiến đặt tên là BackRub, có khả năng độc đáo trong việc phân thích những đường link phía sau (backlinks) để chỉ tới một trang web. Với quan điểm là tạo ra một môi trường máy chủ kiểu mới sử dụng máy cấu hình thấp thay cho các máy lớn đắt tiền, họ đã mua các đĩa có dung lượng bộ nhớ lên đến 1 terabyte (xấp xỉ 1000 Gigabyte) và xây dựng nơi "ăn nghỉ" cho máy tính riêng tại phòng ký túc xá của Larry, (nơi này sau trở thành trung tâm dữ liệu đầu tiên của Google).

Một năm sau, cách tiếp cận độc đáo của họ đã làm cho BackRub nổi tiếng. Những tiếng đồn về công nghệ tìm kiếm mới này đã lan tràn khắp sân trường đại học. Tiếp sau đó 2 người bắt đầu kêu gọi các nhà hợp tác tiềm năng. Một trong những người bạn họ kêu gọi đầu tiên là David Filo của Yahoo!. Filo ủng hộ công nghệ của họ rồi động viên Larry và Sergey nên tự phát triển các dịch vụ bằng cách thành lập một công ty chuyên về Search Engine. Những người khác cũng khuyên họ nên kêu gọi các nhà đầu tư mạo hiểm và thành lập một công ty.

Lập công ty? Nhưng tất cả những gì họ cần lúc đó chỉ là một chút tiền để chuyển ra khỏi ký túc xá và trang trải cái đống nợ nần mà họ đã vay để mua 1 terabyte bộ nhớ. Vì vậy, họ đã gác kế hoạch nghiên cứu sinh ra một bên, bắt tay viết một kế hoạch kinh doanh và đi tìm một thiên thần đầu tư. Người đầu tiên họ thăm viếng chính là Andy Bechtolsheim -  một trong "4 chú lính chì" đã thắp nên Sun Microsystems. Ngay khi nhìn vào bản demo, ông đã cho rằng Google có rất nhiều triển vọng. Nhưng vì ông rất bận nên đã giúp họ bằng cách viết môt tấm séc dành cho "Công ty Google" với giá trị là 100.000 ĐÔ LA! Nhưng khổ nỗi, họ không thể lấy được tiền từ tấm séc đó vì trên đời này đâu có tồn tại một công ty nào tên là Google! Vậy là tấm séc cứ nằm yên trong ngăn kéo của Larry đến nửa tháng trong khi họ "cong đuôi" để thành lập một công ty có tên như thế.

Vào ngày 7/9/1998, công ty Google khai trương. Lúc này Google.com, vẫn ở bản beta và trả lời được 10.000 truy vấn mỗi ngày. Báo chí bắt đầu tán dương Google. Tháng 12 năm đó, tạp chí PC đã đưa Google vào danh sách 100 Website và công cụ tìm kiếm được ưa chuộng nhất năm 1998. Người ta cũng bắt đầu quan tâm đến công ty này khi Red Hat ký hợp đồng làm khách hàng truy vấn thường xuyên đầu tiên với Google trong điều kiện là Google cam kết chạy các máy chủ của họ trên hệ điều hành nguồn mở Linux.

Chất lượng tìm kiếm của Google với khẩu hiệu "We love you, Google users!" (Chúng tôi yêu các bạn, những người dùng Google) đã thu hút hàng triệu người sử dụng. Site này trong nhiều năm luôn được bình chọn là trang web được yêu thích nhất (Webby Award). Từ năm 1999, Google chính thức trở thành công cụ tìm kiếm lớn nhất thế giới với tính năng trang chủ tìm 1 tỷ trang.

Tìm kiếm miễn phí? Câu hỏi dành cho Google!

Chẳng có cái gì được coi là phục vụ miễn phí trên đời này; đằng sau cái giao diện tưởng chừng chỉ có các đoạn văn bản là một lực lượng kinh doanh đang phấn đấu trở thành một chỉ số chứng khoán khổng lồ. Doanh thu lấy về từ những truy vấn có thu phí có lúc đã mang về cho Google đến 1 tỷ đô la một năm.

Công cụ tìm kiếm rất khó kiếm tiền nhưng Google đã tránh không sử dụng các cửa sổ pop-up gây phiền nhiễu, các banner  rối mắt mà lại tập trung vào việc bán "danh sách". Đó là một cách thức đơn giản và hiệu quả. Các nhà tài trợ trả tiền cho quyền lợi đối với các từ khoá: khi người dùng gõ một từ khoá, quảng cáo của nhà tài trợ tương ứng sẽ hiện ra song song với kết quả tìm kiếm. Một điều kỳ diệu là trên trang Google người ta yêu quý nó chính vì cái dáng vẻ và cảm giác không mang tính thương mại của nó.

Google tiếp tục phát triển và khám phá những cách thức mới cho công nghệ tìm kiếm để cải thiện cuộc sống của cộng đồng Internet. Sứ mạng của nó vẫn không thay đổi là sắp xếp lại kho thông tin vô tận của thế giới và làm cho ai cũng tiếp cận, khai thác được. Mỗi ngày Google phục vụ hơn 200 triệu kết quả tìm kiếm dựa trên các thuật toán siêu chính xác do một người Mỹ và một người Nga đã từng rất không ưa nhau thuở ban đầu xây dựng nên.

Theo www.tintuconline.com.vn

--
Phuc TV