29 tháng 11, 2006

Điều ước của “ông già Noel”

Người phụ nữ này không cầm được nước mắt khi bất ngờ nhận được khoản tiền giúp đỡ từ tay "ông già Noel" Larry Stewart. Ảnh chụp tại một trạm xe buýt ở Kansas, Missouri năm 2004 - Ảnh: Reuters
Vào một ngày mùa đông năm 1979, tại nhà hàng bán thức ăn nhanh ở thành phố Kansas, bang Missouri (Mỹ), có một chàng trai tuổi ba mươi gặm nhấm nỗi buồn vì mới mất việc làm.

Đó là năm thứ hai liên tiếp anh bị sa thải đúng một tuần trước ngày lễ Giáng sinh. Trong lúc chờ người phục vụ đem thức ăn đến cửa xe, anh chợt phát hiện cô ta chỉ mặc phong phanh một chiếc áo khoác mỏng. “Ta cứ tưởng mình là kẻ khốn khổ nhất thế gian, không ngờ người phụ nữ này còn khổ hơn, phải chống chọi với cái rét vì miếng cơm manh áo” - anh tự nhủ. Lúc trả tiền, anh đưa cô tờ 20 USD và bảo giữ phần tiền thừa.

Đó là đoạn mở đầu của câu chuyện cổ tích thời hiện đại về một "ông già Noel bí ẩn" lặng lẽ tặng tiền cho người nghèo trên đường phố vào dịp Giáng sinh suốt 26 năm qua. Ông không thể nhớ hết mình đã giúp bao nhiêu người, có khi đó là một phụ nữ vô gia cư, một ông lão với chiếc áo len không lành lặn, người vợ góa của một lính cứu hỏa... Hàng trăm gia đình đã nhận được niềm vui bất ngờ như thế từ ông già Noel bí ẩn. Đến nay, số tiền ông âm thầm trao tặng đã lên đến 1,3 triệu USD.

Danh tánh của "ông già Noel bí ẩn" có lẽ sẽ mãi là ẩn số với nhiều người, nếu tình thế không buộc ông phải lên tiếng. Do suy kiệt thể lực sau những đợt hóa trị mạnh để chữa ung thư, "ông già Noel bí ẩn" đã quyết định hé lộ thân phận của mình với một hi vọng mãnh liệt, đó là truyền đến người khác niềm tin vào lòng tốt tình cờ, để ngày càng có nhiều người tiếp tục thực hiện công việc của ông.

Ông là Larry Stewart, một doanh nhân 58 tuổi sống tại thành phố Kansas, bang Missouri (Mỹ). Đến nay, Stewart vẫn không sao quên hình ảnh người nữ phục vụ 26 năm trước. Khi nhận tờ giấy bạc 20 USD, môi chị bỗng run lên và nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Chị run rẩy nói: “Thưa ông, ông không biết là điều này có ý nghĩa như thế nào đối với tôi đâu!”. Người phụ nữ khiến Stewart nhớ lại câu chuyện của chính mình.

Năm 1971, Stewart lúc đó là một thanh niên thất nghiệp với gia tài duy nhất là chiếc ôtô đồng thời là căn nhà di động. Không một xu dính túi, gã trai ấy đánh liều đến gọi bữa ăn sáng tại một nhà hàng ở bang Missisippi, rồi giả vờ nói mình làm mất ví. Người chủ nhà hàng đã làm động tác cúi xuống sàn rồi nhoài người về phía Stewart, đưa ra tờ 20 USD. "Chắc anh đánh rơi tiền này!" - ông ta nói. Đó là “tấm vé” giúp Stewart bắt đầu một cuộc đời mới. “Tôi đã cầu nguyện và hứa với Chúa sẽ tìm cách để trả lại”.

Stewart đã thực hiện được lời hứa ấy của mình. Mỗi năm đến tháng mười hai, ông lại sắm vai ông già Noel xuống phố. Ông đã lặn lội lái xe đến nhiều thành phố trên khắp nước Mỹ, đem niềm vui bất ngờ đến cho nhiều người. Không chỉ tặng tiền mặt, Stewart còn lập một "hiệp hội những ông già Noel bí ẩn" (www.secretsantausa.com), với yêu cầu thành viên phải cam kết ít nhất một lần trong đời “làm một việc thiện ngẫu nhiên”. Đến nay, đã có gần 3.000 người tham gia hiệp hội này.

Vào tháng tư năm nay, Stewart được chẩn đoán mắc bệnh ung thư thực quản, đã di căn đến gan. Những đợt hóa trị mạnh đã rút cạn sức lực và khiến ông mất luôn cảm giác thèm ăn. Stewart sụt gần 45kg, người gầy và xanh như tàu lá. Nhưng ông chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ sứ mệnh của mình. "Tôi làm những việc này không phải vì bản thân. Đó là một cách thể hiện tinh thần “tri ân bất cầu báo” (cho đi không cần nhận lại).

Giờ đây, sứ mệnh của Stewart không chỉ là tặng tiền người nghèo dù ông tiết lộ sẽ tặng 165.000 USD cho người nghèo trong mùa Giáng sinh năm nay. Ông ước gì có thể nói chuyện và truyền đi ngọn lửa của lòng tốt đến thật nhiều người, để thế gian không chỉ có một mà rất nhiều “ông già Noel bí ẩn” đem đến cho những người kém may mắn mùa Giáng sinh thật sự an lành.

THANH TRÚC

27 tháng 11, 2006

V/v đám cưới Ngọc Linh (2)

Chuyển lời từ Ngọc Linh:

"Chào các bạn,

Như các bạn đã biết, ngày 08/12/2006 này sẽ là ngày vui nhất của Linh, ngày cưới! Hôm chủ nhật (26/11/2006) Linh có vào TP để chuyển thiệp mời đến các bạn. Nhưng vì đường xa, không biết hết địa chỉ và còn phải đi nhiều nơi khác nên Linh không thể trực tiếp trao thiệp mời đến tay các bạn được, nên nhờ bạn Dũng đưa giùm. Rất mong các bạn thông cảm và sắp xếp thời gian về chung vui cùng Linh! Sự hiện diện của các bạn trong ngày vui của Linh là một sự động viên và niềm hạnh phúc lớn lao của "hai đứa mình".

Thân!
Ngọc Linh"

Các bạn ai có thể thì sắp xếp thời gian về chung vui cùng Linh nhé!
Trần Phúc

16 tháng 11, 2006

Lắng nghe hay nhận 1 viên đá

Một ông nhà giàu đang ngồi trong chiếc xe hơi đắt tiền chạy khá nhanh trên đường phố. Từ phía trước, ông nhìn thấy một đứa trẻ đang chạy ra từ giữa mấy chiếc xe đang đậu bên lề.

Ông giảm tốc độ nhưng khi xe chạy ngang chỗ ông đã nhìn thấy đứa trẻ thì chẳng có ai cả. Đột nhiên, ông nghe có tiếng đá ném vào cửa xe mình. Ông đạp ngay thắng, cho xe vòng trở lại chỗ viên đá được ném ra. Quả là có một đứa trẻ đang đứng giữa những chiếc xe đậu. Nhảy bổ ra khỏi xe, không kịp quan sát xung quanh, ông tóm lấy đứa trẻ, đè gí nó vào một chiếc xe gần đó và hét lên: “Mày làm cái quỷ gì thế hả?”. Cơn nóng giận bốc ngược lên đỉnh đầu, ông tiếp: “Chiếc xe này mới toanh, mày sẽ phải trả cả đống tiền vì cái viên đá của mày đấy”.

“Làm ơn, thưa ông. Con xin lỗi. Con không biết làm cách gì khác hơn” - cậu bé van nài - “Con ném viên đá là vì con đã từng vẫy ra hiệu nhưng không có một người nào dừng xe lại...”. Nước mắt lăn dài trên má cậu bé khi nó chỉ tay về phía vỉa hè. “Nó là em con” - cậu bé nói - “Chiếc xe lăn từ trên lề đường xuống, nó bị ngã ra khỏi xe lăn, nhưng con không thể nâng nó dậy nổi”. Vừa thổn thức, cậu bé vừa năn nỉ: “Ông làm ơn giúp con đặt nó vào xe lăn. Nó đang bị đau, và nó quá nặng đối với con”.

Tiến lại chỗ đứa bé bị ngã, người đàn ông cố gắng nuốt trôi cái gì đó đang chẹn ngang cổ họng mình. Ông ta nâng đứa bé lên đặt vào chiếc xe lăn rồi rút khăn ra cố lau sạch các vết bẩn và kiểm tra mọi thứ cẩn thận một cách ngượng nghịu.

“Cám ơn rất nhiều, ông thật tốt bụng”. Đứa trẻ nói với ông cùng ánh nhìn biết ơn rồi đẩy em nó đi. Người đàn ông đứng nhìn mãi, sau cùng cũng chậm bước đi về phía xe của mình. Đoạn đường dường như quá dài.

Về sau, dù đã nhiều lần đưa xe đi sơn, sửa lại, nhưng ông vẫn giữ lại vết lõm ngày nào như một lời nhắc nhở bản thân suốt cả cuộc đời.

Đôi khi, bạn không có thời gian để lắng nghe cho đến khi có một “viên đá” ném vào mình. Bạn sẽ chọn điều gì: Lắng nghe hay là chờ một viên đá?!

15 tháng 11, 2006

V/v đám cưới Ngọc Linh


Sau một thời gian dài hồi hộp chờ đợi (sau đám hỏi), Ngọc Linh của chúng ta cũng...cưới. Ngọc Linh nhờ thông báo đến toàn thể các bạn như sau:

"Ngọc Linh sẽ tổ chức đám cưới vào ngày 8/12/2006. Linh sẽ gửi thiệp mời đến các bạn sau. Do tổ chức vào ngày thứ 6 rất mong các bạn sắp xếp thời gian về chung vui cùng Linh"

Muốn biết thêm chi tiết liên lạc với Linh qua nick linhngoc2811 (email linhngoc2811@yahoo.com) hoặc liên lạc qua số điện thoại có thể tìm thấy ở đây.

11 tháng 11, 2006

Những điều cần biết về niềm tin

Những điều cần biết về niềm tin

Một câu ngạn ngữ có nói: “Trên đời có ba thứ mất đi không bao giờ lấy lại được: mũi tên bắn đi, thời gian qua đi và niềm tin đã mất”.

Điều này cho thấy niềm tin có vị trí quan trọng như thế nào trong cuộc sống của một người.

Sau đây là một số điều cần biết về niềm tin để biết cách lưu giữ cũng như tránh đánh mất nó.

1. Tin tưởng là một hoạt động có tính hai chiều; bạn sẽ có được nó nếu bạn cho thấy mức độ đáng tin ở bạn như thế nào. Ví dụ: nếu muốn ba mẹ tin tưởng, bạn cần biết gây dựng niềm tin ở họ với mọi hoạt động thường ngày của mình; nếu bạn muốn xây dựng một mối quan hệ đáng tin, bạn cần tin tưởng người khác bên cạnh việc tạo cho họ độ an tâm về những gì bạn nói hoặc làm.

2. Thường thì cha mẹ sẽ tin con cái tuyệt đối cho đến khi con cái làm điều gì khiến họ mất lòng tin ở chúng. Cũng vậy, thường người dân luôn tin tưởng các lãnh đạo của mình (vì không tin thì chẳng ai bầu, tuy vẫn có những vị trí không thật sự thông qua bầu bán chính thức) nhưng nếu có nhiều “sạn” trong hành xử thì chắc chắn niềm tin ấy chẳng còn.

3. Đôi khi người ta sẽ không tin bạn chỉ vì những lời nói hay hành động tráo trở, vô trách nhiệm của những người thân cận với bạn. Điều này đặc biệt nghiêm trọng khi bạn giữ vị trí cao trong một công ty hay chính quyền nhưng lại có những hạng nhân viên hay quan chức thuộc cấp vô lối như thế. Để có thể gây dựng niềm tin trong trường hợp này sẽ rất khó, bởi trước mắt bạn cần có những biện pháp loại trừ cứng rắn với những “phường sâu bọ” ấy, sau nữa mới đến việc thể hiện bản thân mình là người đáng tin đến độ nào.

4. Niềm tin cũng thỉnh thoảng bị lung lay nhưng vẫn lấy lại được. Nếu bạn từng được tin tưởng nhưng đã có hành động khiến mất lòng tin ấy, việc lấy lại là có thể. Nhưng trong trường hợp này bạn cần nhớ là không được phép yêu sách gì về thời gian gầy dựng lại, cách thức gầy dựng như thế nào, hay mong đợi cũng phải được tin tưởng tuyệt đối như trước - Những thứ ấy lúc này hoàn toàn nằm trong sự phán xét của những người bị bạn phản bội niềm tin. Bạn chỉ có một lựa chọn là cố gắng hết sức mình mà thôi.

5. Để “niềm tin hết khuyết lại tròn”, cả hai phía bị phản bội niềm tin và phản bội niềm tin cần thật sự muốn điều này. Bạn chẳng bao giờ có thể ép một ai phải tin mình cả dù bằng vũ lực hay bằng những tuyên truyền hoặc hứa hẹn nhiều “kịch tính”.

6. Một khi bạn phản bội lại niềm tin của người khác, bạn đừng hằn học khi họ có những hành động hay lời nói không còn tin tưởng bạn nữa - đó chỉ là bản năng tự vệ để sinh tồn của mỗi cá nhân hoặc mỗi giống loài trong tự nhiên mà thôi.

7. Niềm tin là nhân tố cần thiết để cấu thành tất cả những quan hệ, giao tiếp được xem là thành công, có thể kể ra những quan hệ thường thấy: quan hệ học tập, quan hệ làm ăn, quan hệ tình cảm yêu đương, quan hệ bạn bè, quan hệ chính quyền và nhân dân.

8. Niềm tin cũng đóng vai trò quan trọng trong đời sống tình dục lứa đôi. Nếu bạn không có niềm tin vào người bạn đời hoặc người bạn đời không thấy bạn là người đáng tin cậy thì những giờ phút lẽ ra thần tiên sẽ chỉ còn là địa ngục không hơn không kém.

9. Niềm tin là món quà vô giá - bạn cho đi và nhận lại tương tự nhau. Nó không bao giờ là món hàng để trao đổi, mặc cả hay ban phát vô cớ.

BÙI NGUYỄN QUÝ ANH (tổng hợp)

Cà phê và tách

Một nhóm bạn học nay thành đạt rủ nhau về thăm thầy cũ. Sau một hồi trò chuyện, họ bắt đầu kể lể, than phiền về những sức ép trong công việc cũng như trong cuộc sống. Nghe vậy, người thầy vào bếp lấy cà phê mời học trò cũ của mình.

Ông đem ra rất nhiều những chiếc tách khác loại: chiếc bằng sứ, chiếc bằng nhựa, chiếc thủy tinh, chiếc thì bằng pha lê, một vài chiếc trông rất đơn sơ, vài chiếc đắt tiền, vài chiếc khác lại được chế tác cực kỳ tinh xảo. Người thầy bảo những “người thành đạt” tự chọn tách và rót cà phê cho mình.

Sau khi mỗi người đều đã có một tách cà phê, người thầy đáng kính mới bắt đầu từ tốn:

- Nếu các em chú ý thì sẽ nhận ra điều này: ai cũng chọn những chiếc tách đắt tiền, chẳng ai thèm màng đến những chiếc tách nhựa giá rẻ cả. Có lẽ các em sẽ cảm thấy điều này thật bình thường vì ai chẳng muốn chọn cho mình cái tốt nhất, nhưng điều ấy lại chính là nguồn cơn của mọi vấn đề rắc rối trong cuộc sống của các em.

Các em à, những chiếc tách kia đâu có làm ảnh hưởng đến chất lượng của cà phê. Tất cả những gì các em cần là cà phê chứ không phải là tách. Thế mà thường thì các em chỉ chăm chăm lo kiếm những chiếc tách tốt nhất, rồi sau đó còn liếc mắt qua người bên cạnh để xem tách của họ có đẹp hơn tách của mình không.

Hãy suy ngẫm điều này nhé: cuộc sống chính là cà phê, còn công việc, tiền bạc và địa vị xã hội chính là những chiếc tách. Và những “chiếc tách” này không hề xác định hay ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống chúng ta. Đôi khi do cứ mãi để ý vào những “chiếc tách hư danh” mà chúng ta bỏ lỡ việc hưởng thụ cuộc sống.

Món quà mà Thượng đế ban tặng cho con người là cà phê chứ không phải tách. Vậy thì cứ thoải mái nhâm nhi cà phê của mình và tận hưởng cuộc sống tươi đẹp.

PHÁT PHAN (từ Internet)