30 tháng 12, 2006

Lễ hội văn hóa trà: Khơi gợi nét truyền thống và hiện đại

Hàng ngàn người dân Đà Lạt và du khách đã tụ họp về quảng trường Đà Lạt để chứng kiến lễ khai mạc “Sắc hương Đà Lạt” mở màn cho Lễ hội Văn hóa Trà, diễn ra từ ngày 21-12 đến 24-12 tại ba điểm: TP.Đà Lạt, thị xã Bảo Lộc và huyện Bảo Lâm (Lâm Đồng) vào tối 21-12-2006.

Tại buổi khai mạc, BTC lễ hội đã tôn vinh 36 đơn vị là các doanh nghiệp, thương hiệu trà đã có nhiều đóng góp cho sự phát triển của trà Việt (hiện nay, Việt Nam đã có 15 loại trà xuất đi và được ưa chuộng tại nhiều nước Châu Âu, Châu Á).

Điểm nhấn của lễ hội là “Hội chợ Triển lãm Văn hóa trà”, nơi trưng bày các gian hàng trà của hơn 30 doanh nghiệp đến từ khắp nơi trên cả nước.

Thiếu nữ Lào Cai pha trà mời khách Màn diễu hành qua khán đài của 36 xe hoa biểu dương các thương hiệu trà Việt Nam

Một góc bộ sưu tập 200 kiểu ấm trà độc đáo qua các thời kỳ

Pha trà là cả nghệ thuật. Các dụng cụ pha trà là kết hợp cũa ngũ hành, người pha trà phải thanh tao, mộc mạc, tinh thần hướng đến sự hài hoà và hiếu khách Chút ấm áp trong mùa đông

Tiết mục thả diều của CLB diều TP.HCM Cây chè cổ thụ có từ thời Pháp thuộc (1927)

Một địa chỉ khác cũng thu hút khá đông khách du lịch đến tham quan là “địa chỉ vàng Sở Trà Cầu Đất”. Nơi đây là vựa trà lớn thứ 2 của Lâm Đồng (sau Bảo Lộc). Những người thích uống trà đến đây không chỉ để thưởng thức nghệ thuật pha trà của các nghệ nhân mà còn để quay về với quá khứ một thời của nhà máy chè - nơi đã in dấu ấn những con người bước cùng lịch sử và sự phát triển của thương hiệu chè Cầu Đất từ thời Pháp thuộc.

Một tiết mục hấp dẫn không nằm trong chương trình của BTC lễ hội nhưng được người dân phố núi và khách du lịch yêu thích là màn trình diễn diều của CLB thả diều TP.HCM. Trong bốn ngày diễn ra lễ hội, đội sẽ biểu diễn những màn trình diễn tuyệt vời với hơn 20 con diều màu sắc rực rỡ, nhiều hình thù và đủ kích cỡ.

Hôm nay, 22-12, chương trình lễ hội tiếp tục với “Triển lãm Hoa Địa Lan Đà Lạt”, hội thi Cúp “Cành chè vàng” và cúp “Văn hóa trà”. Buổi tối ngày 22-12 và 24-12 diễn ra “Đại vũ hội Hip hop”, đêm hội “Lung linh mùa đông Đà Lạt” mừng thành công của lễ hội và chào đón Giáng Sinh năm 2006.

KIM AN

20 tháng 12, 2006

Giáng Sinh ấm...

Lại một mùa Giáng Sinh nữa đã tới...
:love::love::love: Giáng Sinh này thật ấm áp vì ta đã có nhau. :love::love::love:
Em - người đã mang đến cho lòng anh những niềm vui mới mỗi ngày;
Người đã thắp lên cho anh những hy vọng mới;
(st đó nhé)
:jester::jester::jester:Chúc mọi người Giáng Sinh an lành, hạnh phúc và thật ấm áp nhéP::raider:












(hình minh họa: webshots.com)

12 tháng 12, 2006

Report đám cưới Ngọc Linh


Chào all,

"Linh rất vui! Linh sẽ nhớ mãi ngày này! Cho Linh gửi lời cảm ơn sâu sắc đến các bạn, đặc biệt là những người đã không quảng ngại đường xa, công việc về tham dự và chúc cho hạnh phúc của Linh."

Rất vui khi gặp lại các bạn. Ai cũng lớn! cũng chữnh chạc cả rùi... Hình Phúc đã up lên trên web rồi đó, các bạn bấm vào link này để xem nhé.

Chúc vui!

Trần Phúc

P.S có một điều đáng tiếc là tấm hình chụp tập thể cùng cô dâu bị hỏng do người (nhờ) chụp chuyển sang mode quay phim. Nếu có thể được nhờ Linh scan lên và gửi cho Phúc tấm đó nhé!

29 tháng 11, 2006

Điều ước của “ông già Noel”

Người phụ nữ này không cầm được nước mắt khi bất ngờ nhận được khoản tiền giúp đỡ từ tay "ông già Noel" Larry Stewart. Ảnh chụp tại một trạm xe buýt ở Kansas, Missouri năm 2004 - Ảnh: Reuters
Vào một ngày mùa đông năm 1979, tại nhà hàng bán thức ăn nhanh ở thành phố Kansas, bang Missouri (Mỹ), có một chàng trai tuổi ba mươi gặm nhấm nỗi buồn vì mới mất việc làm.

Đó là năm thứ hai liên tiếp anh bị sa thải đúng một tuần trước ngày lễ Giáng sinh. Trong lúc chờ người phục vụ đem thức ăn đến cửa xe, anh chợt phát hiện cô ta chỉ mặc phong phanh một chiếc áo khoác mỏng. “Ta cứ tưởng mình là kẻ khốn khổ nhất thế gian, không ngờ người phụ nữ này còn khổ hơn, phải chống chọi với cái rét vì miếng cơm manh áo” - anh tự nhủ. Lúc trả tiền, anh đưa cô tờ 20 USD và bảo giữ phần tiền thừa.

Đó là đoạn mở đầu của câu chuyện cổ tích thời hiện đại về một "ông già Noel bí ẩn" lặng lẽ tặng tiền cho người nghèo trên đường phố vào dịp Giáng sinh suốt 26 năm qua. Ông không thể nhớ hết mình đã giúp bao nhiêu người, có khi đó là một phụ nữ vô gia cư, một ông lão với chiếc áo len không lành lặn, người vợ góa của một lính cứu hỏa... Hàng trăm gia đình đã nhận được niềm vui bất ngờ như thế từ ông già Noel bí ẩn. Đến nay, số tiền ông âm thầm trao tặng đã lên đến 1,3 triệu USD.

Danh tánh của "ông già Noel bí ẩn" có lẽ sẽ mãi là ẩn số với nhiều người, nếu tình thế không buộc ông phải lên tiếng. Do suy kiệt thể lực sau những đợt hóa trị mạnh để chữa ung thư, "ông già Noel bí ẩn" đã quyết định hé lộ thân phận của mình với một hi vọng mãnh liệt, đó là truyền đến người khác niềm tin vào lòng tốt tình cờ, để ngày càng có nhiều người tiếp tục thực hiện công việc của ông.

Ông là Larry Stewart, một doanh nhân 58 tuổi sống tại thành phố Kansas, bang Missouri (Mỹ). Đến nay, Stewart vẫn không sao quên hình ảnh người nữ phục vụ 26 năm trước. Khi nhận tờ giấy bạc 20 USD, môi chị bỗng run lên và nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Chị run rẩy nói: “Thưa ông, ông không biết là điều này có ý nghĩa như thế nào đối với tôi đâu!”. Người phụ nữ khiến Stewart nhớ lại câu chuyện của chính mình.

Năm 1971, Stewart lúc đó là một thanh niên thất nghiệp với gia tài duy nhất là chiếc ôtô đồng thời là căn nhà di động. Không một xu dính túi, gã trai ấy đánh liều đến gọi bữa ăn sáng tại một nhà hàng ở bang Missisippi, rồi giả vờ nói mình làm mất ví. Người chủ nhà hàng đã làm động tác cúi xuống sàn rồi nhoài người về phía Stewart, đưa ra tờ 20 USD. "Chắc anh đánh rơi tiền này!" - ông ta nói. Đó là “tấm vé” giúp Stewart bắt đầu một cuộc đời mới. “Tôi đã cầu nguyện và hứa với Chúa sẽ tìm cách để trả lại”.

Stewart đã thực hiện được lời hứa ấy của mình. Mỗi năm đến tháng mười hai, ông lại sắm vai ông già Noel xuống phố. Ông đã lặn lội lái xe đến nhiều thành phố trên khắp nước Mỹ, đem niềm vui bất ngờ đến cho nhiều người. Không chỉ tặng tiền mặt, Stewart còn lập một "hiệp hội những ông già Noel bí ẩn" (www.secretsantausa.com), với yêu cầu thành viên phải cam kết ít nhất một lần trong đời “làm một việc thiện ngẫu nhiên”. Đến nay, đã có gần 3.000 người tham gia hiệp hội này.

Vào tháng tư năm nay, Stewart được chẩn đoán mắc bệnh ung thư thực quản, đã di căn đến gan. Những đợt hóa trị mạnh đã rút cạn sức lực và khiến ông mất luôn cảm giác thèm ăn. Stewart sụt gần 45kg, người gầy và xanh như tàu lá. Nhưng ông chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ sứ mệnh của mình. "Tôi làm những việc này không phải vì bản thân. Đó là một cách thể hiện tinh thần “tri ân bất cầu báo” (cho đi không cần nhận lại).

Giờ đây, sứ mệnh của Stewart không chỉ là tặng tiền người nghèo dù ông tiết lộ sẽ tặng 165.000 USD cho người nghèo trong mùa Giáng sinh năm nay. Ông ước gì có thể nói chuyện và truyền đi ngọn lửa của lòng tốt đến thật nhiều người, để thế gian không chỉ có một mà rất nhiều “ông già Noel bí ẩn” đem đến cho những người kém may mắn mùa Giáng sinh thật sự an lành.

THANH TRÚC

27 tháng 11, 2006

V/v đám cưới Ngọc Linh (2)

Chuyển lời từ Ngọc Linh:

"Chào các bạn,

Như các bạn đã biết, ngày 08/12/2006 này sẽ là ngày vui nhất của Linh, ngày cưới! Hôm chủ nhật (26/11/2006) Linh có vào TP để chuyển thiệp mời đến các bạn. Nhưng vì đường xa, không biết hết địa chỉ và còn phải đi nhiều nơi khác nên Linh không thể trực tiếp trao thiệp mời đến tay các bạn được, nên nhờ bạn Dũng đưa giùm. Rất mong các bạn thông cảm và sắp xếp thời gian về chung vui cùng Linh! Sự hiện diện của các bạn trong ngày vui của Linh là một sự động viên và niềm hạnh phúc lớn lao của "hai đứa mình".

Thân!
Ngọc Linh"

Các bạn ai có thể thì sắp xếp thời gian về chung vui cùng Linh nhé!
Trần Phúc

16 tháng 11, 2006

Lắng nghe hay nhận 1 viên đá

Một ông nhà giàu đang ngồi trong chiếc xe hơi đắt tiền chạy khá nhanh trên đường phố. Từ phía trước, ông nhìn thấy một đứa trẻ đang chạy ra từ giữa mấy chiếc xe đang đậu bên lề.

Ông giảm tốc độ nhưng khi xe chạy ngang chỗ ông đã nhìn thấy đứa trẻ thì chẳng có ai cả. Đột nhiên, ông nghe có tiếng đá ném vào cửa xe mình. Ông đạp ngay thắng, cho xe vòng trở lại chỗ viên đá được ném ra. Quả là có một đứa trẻ đang đứng giữa những chiếc xe đậu. Nhảy bổ ra khỏi xe, không kịp quan sát xung quanh, ông tóm lấy đứa trẻ, đè gí nó vào một chiếc xe gần đó và hét lên: “Mày làm cái quỷ gì thế hả?”. Cơn nóng giận bốc ngược lên đỉnh đầu, ông tiếp: “Chiếc xe này mới toanh, mày sẽ phải trả cả đống tiền vì cái viên đá của mày đấy”.

“Làm ơn, thưa ông. Con xin lỗi. Con không biết làm cách gì khác hơn” - cậu bé van nài - “Con ném viên đá là vì con đã từng vẫy ra hiệu nhưng không có một người nào dừng xe lại...”. Nước mắt lăn dài trên má cậu bé khi nó chỉ tay về phía vỉa hè. “Nó là em con” - cậu bé nói - “Chiếc xe lăn từ trên lề đường xuống, nó bị ngã ra khỏi xe lăn, nhưng con không thể nâng nó dậy nổi”. Vừa thổn thức, cậu bé vừa năn nỉ: “Ông làm ơn giúp con đặt nó vào xe lăn. Nó đang bị đau, và nó quá nặng đối với con”.

Tiến lại chỗ đứa bé bị ngã, người đàn ông cố gắng nuốt trôi cái gì đó đang chẹn ngang cổ họng mình. Ông ta nâng đứa bé lên đặt vào chiếc xe lăn rồi rút khăn ra cố lau sạch các vết bẩn và kiểm tra mọi thứ cẩn thận một cách ngượng nghịu.

“Cám ơn rất nhiều, ông thật tốt bụng”. Đứa trẻ nói với ông cùng ánh nhìn biết ơn rồi đẩy em nó đi. Người đàn ông đứng nhìn mãi, sau cùng cũng chậm bước đi về phía xe của mình. Đoạn đường dường như quá dài.

Về sau, dù đã nhiều lần đưa xe đi sơn, sửa lại, nhưng ông vẫn giữ lại vết lõm ngày nào như một lời nhắc nhở bản thân suốt cả cuộc đời.

Đôi khi, bạn không có thời gian để lắng nghe cho đến khi có một “viên đá” ném vào mình. Bạn sẽ chọn điều gì: Lắng nghe hay là chờ một viên đá?!

15 tháng 11, 2006

V/v đám cưới Ngọc Linh


Sau một thời gian dài hồi hộp chờ đợi (sau đám hỏi), Ngọc Linh của chúng ta cũng...cưới. Ngọc Linh nhờ thông báo đến toàn thể các bạn như sau:

"Ngọc Linh sẽ tổ chức đám cưới vào ngày 8/12/2006. Linh sẽ gửi thiệp mời đến các bạn sau. Do tổ chức vào ngày thứ 6 rất mong các bạn sắp xếp thời gian về chung vui cùng Linh"

Muốn biết thêm chi tiết liên lạc với Linh qua nick linhngoc2811 (email linhngoc2811@yahoo.com) hoặc liên lạc qua số điện thoại có thể tìm thấy ở đây.

11 tháng 11, 2006

Những điều cần biết về niềm tin

Những điều cần biết về niềm tin

Một câu ngạn ngữ có nói: “Trên đời có ba thứ mất đi không bao giờ lấy lại được: mũi tên bắn đi, thời gian qua đi và niềm tin đã mất”.

Điều này cho thấy niềm tin có vị trí quan trọng như thế nào trong cuộc sống của một người.

Sau đây là một số điều cần biết về niềm tin để biết cách lưu giữ cũng như tránh đánh mất nó.

1. Tin tưởng là một hoạt động có tính hai chiều; bạn sẽ có được nó nếu bạn cho thấy mức độ đáng tin ở bạn như thế nào. Ví dụ: nếu muốn ba mẹ tin tưởng, bạn cần biết gây dựng niềm tin ở họ với mọi hoạt động thường ngày của mình; nếu bạn muốn xây dựng một mối quan hệ đáng tin, bạn cần tin tưởng người khác bên cạnh việc tạo cho họ độ an tâm về những gì bạn nói hoặc làm.

2. Thường thì cha mẹ sẽ tin con cái tuyệt đối cho đến khi con cái làm điều gì khiến họ mất lòng tin ở chúng. Cũng vậy, thường người dân luôn tin tưởng các lãnh đạo của mình (vì không tin thì chẳng ai bầu, tuy vẫn có những vị trí không thật sự thông qua bầu bán chính thức) nhưng nếu có nhiều “sạn” trong hành xử thì chắc chắn niềm tin ấy chẳng còn.

3. Đôi khi người ta sẽ không tin bạn chỉ vì những lời nói hay hành động tráo trở, vô trách nhiệm của những người thân cận với bạn. Điều này đặc biệt nghiêm trọng khi bạn giữ vị trí cao trong một công ty hay chính quyền nhưng lại có những hạng nhân viên hay quan chức thuộc cấp vô lối như thế. Để có thể gây dựng niềm tin trong trường hợp này sẽ rất khó, bởi trước mắt bạn cần có những biện pháp loại trừ cứng rắn với những “phường sâu bọ” ấy, sau nữa mới đến việc thể hiện bản thân mình là người đáng tin đến độ nào.

4. Niềm tin cũng thỉnh thoảng bị lung lay nhưng vẫn lấy lại được. Nếu bạn từng được tin tưởng nhưng đã có hành động khiến mất lòng tin ấy, việc lấy lại là có thể. Nhưng trong trường hợp này bạn cần nhớ là không được phép yêu sách gì về thời gian gầy dựng lại, cách thức gầy dựng như thế nào, hay mong đợi cũng phải được tin tưởng tuyệt đối như trước - Những thứ ấy lúc này hoàn toàn nằm trong sự phán xét của những người bị bạn phản bội niềm tin. Bạn chỉ có một lựa chọn là cố gắng hết sức mình mà thôi.

5. Để “niềm tin hết khuyết lại tròn”, cả hai phía bị phản bội niềm tin và phản bội niềm tin cần thật sự muốn điều này. Bạn chẳng bao giờ có thể ép một ai phải tin mình cả dù bằng vũ lực hay bằng những tuyên truyền hoặc hứa hẹn nhiều “kịch tính”.

6. Một khi bạn phản bội lại niềm tin của người khác, bạn đừng hằn học khi họ có những hành động hay lời nói không còn tin tưởng bạn nữa - đó chỉ là bản năng tự vệ để sinh tồn của mỗi cá nhân hoặc mỗi giống loài trong tự nhiên mà thôi.

7. Niềm tin là nhân tố cần thiết để cấu thành tất cả những quan hệ, giao tiếp được xem là thành công, có thể kể ra những quan hệ thường thấy: quan hệ học tập, quan hệ làm ăn, quan hệ tình cảm yêu đương, quan hệ bạn bè, quan hệ chính quyền và nhân dân.

8. Niềm tin cũng đóng vai trò quan trọng trong đời sống tình dục lứa đôi. Nếu bạn không có niềm tin vào người bạn đời hoặc người bạn đời không thấy bạn là người đáng tin cậy thì những giờ phút lẽ ra thần tiên sẽ chỉ còn là địa ngục không hơn không kém.

9. Niềm tin là món quà vô giá - bạn cho đi và nhận lại tương tự nhau. Nó không bao giờ là món hàng để trao đổi, mặc cả hay ban phát vô cớ.

BÙI NGUYỄN QUÝ ANH (tổng hợp)

Cà phê và tách

Một nhóm bạn học nay thành đạt rủ nhau về thăm thầy cũ. Sau một hồi trò chuyện, họ bắt đầu kể lể, than phiền về những sức ép trong công việc cũng như trong cuộc sống. Nghe vậy, người thầy vào bếp lấy cà phê mời học trò cũ của mình.

Ông đem ra rất nhiều những chiếc tách khác loại: chiếc bằng sứ, chiếc bằng nhựa, chiếc thủy tinh, chiếc thì bằng pha lê, một vài chiếc trông rất đơn sơ, vài chiếc đắt tiền, vài chiếc khác lại được chế tác cực kỳ tinh xảo. Người thầy bảo những “người thành đạt” tự chọn tách và rót cà phê cho mình.

Sau khi mỗi người đều đã có một tách cà phê, người thầy đáng kính mới bắt đầu từ tốn:

- Nếu các em chú ý thì sẽ nhận ra điều này: ai cũng chọn những chiếc tách đắt tiền, chẳng ai thèm màng đến những chiếc tách nhựa giá rẻ cả. Có lẽ các em sẽ cảm thấy điều này thật bình thường vì ai chẳng muốn chọn cho mình cái tốt nhất, nhưng điều ấy lại chính là nguồn cơn của mọi vấn đề rắc rối trong cuộc sống của các em.

Các em à, những chiếc tách kia đâu có làm ảnh hưởng đến chất lượng của cà phê. Tất cả những gì các em cần là cà phê chứ không phải là tách. Thế mà thường thì các em chỉ chăm chăm lo kiếm những chiếc tách tốt nhất, rồi sau đó còn liếc mắt qua người bên cạnh để xem tách của họ có đẹp hơn tách của mình không.

Hãy suy ngẫm điều này nhé: cuộc sống chính là cà phê, còn công việc, tiền bạc và địa vị xã hội chính là những chiếc tách. Và những “chiếc tách” này không hề xác định hay ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống chúng ta. Đôi khi do cứ mãi để ý vào những “chiếc tách hư danh” mà chúng ta bỏ lỡ việc hưởng thụ cuộc sống.

Món quà mà Thượng đế ban tặng cho con người là cà phê chứ không phải tách. Vậy thì cứ thoải mái nhâm nhi cà phê của mình và tận hưởng cuộc sống tươi đẹp.

PHÁT PHAN (từ Internet)

25 tháng 10, 2006

Bản chất của thành công

Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.

Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.

Thành công còn là câu chuyện về một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?

Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công - bị - trì - hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.

Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Truyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ - người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ - người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?

Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá - học - của - một - người - cha.

Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ.

Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, Người vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.

Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.

Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich - ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!

Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi”.

Còn đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công.

HÀ MINH NGỌC

10 tháng 10, 2006

Sự thật khó ngờ về đàn ông

Ảnh: Fotosearch.

Phụ nữ yếu đuối, cứ tưởng đàn ông thì không. Phụ nữ để ý chuyện vặt vãnh, cứ tưởng đàn ông thì chẳng đời nào. Phụ nữ lo lắng khi cơ thể xuống cấp, mất đi sức hấp dẫn và bị bỏ rơi, ai biết đàn ông cũng thế.

Có lẽ phe mày râu được bao bọc bởi lớp vỏ đàn ông lên họ phải tỏ ra mình là đàn ông. Thậm chí phải “gồng” lên để không bị “Cái thằng ấy đàn ông mà như đàn bà”.

Không khóc

Thực ra, tuyến lệ của đàn ông chẳng khác gì phụ nữ. Khi cuộc sống xảy ra những biến cố, họ cũng rơi nước mắt như ai. Tuyến lệ của đàn ông chẳng khác gì phụ nữ. Khi cuộc sống xảy ra những biến cố, họ cũng rơi nước mắt như ai. Tuy nhiên, cái sự khóc của người đàn ông không giống như đàn bà: Không bù lu bù loa, không động đâu khóc đấy, không gào thét khóc than để người khác biết mình đang... khóc.

Ngay từ khi mới lên ba, người đàn ông trong thân xác nhỏ bé ấy đã được người lớn xây dựng và khích lệ: Con trai không được khóc! Con trai phải mạnh mẽ! Và cái sự mạnh mẽ ấy được xem như là một thứ sĩ diện mà đàn ông cần phải giữ gìn và bảo vệ cho mình - ngay cả khi họ khóc thì nước mắt vẫn phải chảy... trong sự kìm chế thì mới ra dáng đàn ông!

Không sợ bị bỏ rơi

Nếu bé gái khóc thét lên khi bị lạc bố thì bé trai cũng rấm rứt rơi lệ khi còn lại một mình giữa phố. Nếu cô gái hụt hẫng khi bị người yêu bỏ rơi thì chàng trai cũng mất thăng bằng khi bị phản bội. Nếu người mẹ có cảm giác mất mát khi đứa con gái vừa đi lấy chồng xa thì người bố cũng thấy hoang vắng hơn, bữa cơm ít ngon hơn kể từ khi ông đồng ý gả con cho “nhà ấy”.

Biểu hiện sợ bị bỏ rơi rõ ràng nhất ở người đàn ông là khi họ có đứa con đầu tiên. Mặc dù anh ta cũng yêu thương con mình nhưng cái cảm giác phải nhường “vị trí số 1” cho con trong mắt vợ khiến người đàn ông nhiều lúc cảm thấy khó chịu. Anh ta sẽ che giấu cảm giác sợ bị bỏ rơi của mình bằng cách hoặc tỏ ra yêu trẻ một cách quá mức hoặc không đoái hoài gì tới con. Hãy tinh tế nhận ra điều đó hỡi những bà mẹ trẻ yêu chồng.

Ít mặc cảm, tự ti

Đàn ông bị ám ảnh họ là người vĩ đại, phải làm những việc vĩ đại và phải đạt được những điều vĩ đại. Nếu họ có một điều gì đó cảm thấy thua sút với kẻ khác thì sự tự ti mặc cảm càng “vĩ đại” gấp nhiều lần. Chẳng hạn, nếu người vợ leo tới chức trưởng phòng mà chồng chỉ là một nhân viên quèn thì chắc chắn có một lần chồng buột miệng: “Cô tưởng cô làm bà này bà kia là cô ngon lắm chắc?”.

Sự tự ti mặc cảm không chỉ xảy ra khi chàng có một đối trọng sừng sững trước mắt để so sánh mà còn chính ngay những điều rất mơ hồ. Mỗi lần “yêu” nàng chỉ kéo dài có vài phút trong khi nghe đồn thiên hạ tới cả tiếng đồng hồ? Lo lắng, tự ti ngấm ngầm nên lúc nào cũng sợ bị cắm sừng. Người cao to, vạm vỡ nhưng “vũ khí” hơi nhỏ, hơi ngắn, hơi cong? Hoang mang cực độ nên có khi chàng áp dụng những phương pháp “trời ơi” để nó thành... đại bác mà đôi khi phải rước họa vào thân.

Có khả năng kiềm chế cao hơn phụ nữ

Đàn ông thường dùng lý trí để xử lý công việc tốt hơn phụ nữ. Thế nhưng, có những khoản mà khả năng kiềm chế kém hơn chị em áo váy thướt tha. Chẳng hạn trong việc giải phóng lực lượng “tinh binh” trong cơ thể. Khi có nhu cầu, họ khó mà kiềm chế và sẽ tìm cách để thỏa thỏa mãn.

Bác sĩ Trần Bồng Sơn từng phát biểu một câu đại ý đàn ông là động vật bậc thấp, họ ăn tạp mọi thứ. Do vậy, nếu chàng rất yêu bạn nhưng lỡ có một lần ngoài luồng đừng quá sốc. Không phải anh ấy phản bội bạn mà có thể do anh ấy không thể điều khiển được cơ thể. Quan trọng là anh ấy có mang “áo mưa” không (dù ở thời điểm đó trời đang nắng chang chang)...

Nếu nói có khả năng “buôn chuyện” thì cho đến nay chưa có nghiên cứu chính thức nào chứng minh được đàn ông buôn kém hơn đàn bà. Tuy nhiên, một phần do số lượng từ ngữ mà người phụ nữ cần giải phóng trong ngày nhiều hơn đàn ông (khoảng 5.000 từ), nên đàn ông tám ít bị để ý và lên án hơn đàn bà. Thử nhìn vào các quán nhậu hoặc các tụ điểm cà phê năng suất làm việc bằng mồm của quý ông cũng tỏ ra chẳng thua ai đấy chứ. Có điều, đàn ông dù “buôn” cỡ nào cũng được xem là “buôn một cách chính đáng” và không sinh chuyện như quý bà, quý cô.

Không để ý chuyện vặt vãnh?

Thường thì đàn ông ít khi nói về những điều vặt vãnh, nhưng nếu đã là người hay để ý thì họ còn... chịu khó làm điều đó hơn cả đàn bà!

Họ thường ghi tất cả những gì xảy ra, từ việc lớn đến việc bé, miễn là liên quan đến đời sống của mình vào trong bộ não. (Đôi khi, họ cũng để ý cả những chuyện của người khác). Sau đó, họ phân tích và kết luận. Có điều, họ ít khi nói ra nên phụ nữ lại chủ quan về “chất đàn bà” trong họ.

Quý bà không tin thì cứ thử một lần... bê bối hoặc làm “bát cơm nguội” cứng còng khi cùng chàng ân ái xem, chắc chắn quý bà sẽ thấy “hắn” có thể hiện sự vặt vãnh đến chẳng ngờ.

(Theo Mỹ Thuật)

05 tháng 10, 2006

Chúc toàn thể các bạn A6 Trung Thu vui vẻ!


Cứ mỗi độ Trung Thu chắc chắn không ai trong chúng ta không hồi tưởng về ngày xưa, thời cùng bạn bè rước đèn, ngắm Trăng. Giờ đã lớn, nhưng không phải thế mà chúng ta không có hay quên Trung Thu. Hãy cùng bạn bè, người thân tạo niềm vui đón Trung Thu để tâm hồn chúng ta cảm thấy trẻ hơn, yêu đời hơn nhé! Chúc mọi điều tốt đẹp sẽ đến với tất cả. Chúc mọi người luôn cảm thấy tươi trẻ, yêu đời và thành công hơn nữa trong công việc.

Trần Phúc

23 tháng 9, 2006

Giá Trị Nụ Cười

Một nụ cười không làm mất mát gì cả, nhưng lại ban tặng rất nhiều… nó làm giàu có những ai đón nhận mà không làm nghèo đi người sinh ra nó. Nụ cười chỉ nở trên môi trong khoảnh khắc phù du, nhưng ký ức về nó đôi khi tồn tại cả một đời. Người dù giàu sang đến đâu đi nữa cũng cần đến nụ cười, và người ghèo hèn cùng tột cũng sẽ được nụ cười làm cho trở nên giàu có.

Nụ cười nuôi dưỡng hạnh phúc trong gia đình, gầy dựng thiện ý trong làm ăn và làm lớn mạnh mối tương giao trong tình bạn, mang đến thư giãn mỗi khi ta mệt mỏi, niềm hy vọng mỗi khi tuyệt vọng và là ánh sáng mỗi khi ta tăm tối trong phiền muộn.

Nụ cười, cũng như tình yêu, là cái không thể mua bán vay mượn, hay thậm chí đánh cắp từ người khác. Bởi vì, khi đó: nó chỉ là cái khiên cưỡng và vô nghĩa.

Có những người không bao giờ nở một nụ cười với bạn. Họ là những người không còn nụ cười để cho, vì lẽ đó họ chính là những người cần nụ cười của bạn hơn ai hết. Hãy tươi cười với mọi người! Chúng ta chẳng những không mất gì cả, mà trái lại sẽ nhận được rất nhiều.

(st)

Những Nghịch Lý Từ Cuộc Sống

Có những điều hiển nhiên đến nỗi bạn không bao giờ bận tâm về nó. Có những điều tưởng chừng như rất nhỏ nhặt và bạn đã không làm từ rất lâu vì nhiều lý do.

Hãy bình tâm ngồi lại, bạn sẽ thấy những điều hiển nhiên ấy, những điều nhỏ nhặt ấy có rất nhiều điều để bạn suy ngẫm lại bản thân.

Chúng ta có ít nhưng xài nhiều, chúng ta mua nhiều nhưng sử dụng ít.
Chúng ta có nhà rộng với mái ấm hẹp; có tiện nghi nhưng ít thời gian.
Chúng ta có nhiều bằng cấp nhưng lại có ít tri thức.
Chúng ta có nhiều kiến thức nhưng lại thiếu sự suy xét.

Chúng ta làm ra những thứ lớn hơn nhưng chưa chắc chất lượng hơn.
Chúng ta làm giàu tài sản nhưng lại làm nghèo giá trị bản thân.
Chúng ta nói quá nhiều, thương yêu quá ít và thường hay ghét người.
Chúng ta kéo dài tuổi thọ nhưng không sống đúng ý nghĩa đích thực của cuộc sống.

Chúng ta chinh phục không gian vũ trụ nhưng lại bỏ trống không gian tâm hồn.
Chúng ta cố làm sạch không khí nhưng lại làm vẫn đục tâm hồn.
Chúng ta biết đường đến mặt trăng nhưng lại quên đường đến nhà người hàng xóm.

Chúng ta xây nhà cao hơn nhưng lại hạ thấp tâm tính; xây đường rộng hơn nhưng lại thu hẹp tầm nhìn.
Chúng ta uống quá nhiều, hút quá nhiều, xài tiền không toan tính, cười quá ít, lái xe quá nhanh, hay cáu giận; thức khuya để rồi uể oải dậy sớm; đọc quá ít và coi TV quá nhiều.

Chúng ta được học cách phải tiến nhanh về phía trước mà chưa học cách chờ đợi.
Chúng ta được dạy cách kiếm sống chứ không phải cách sống.

Đây là thời đại của thức ăn nhanh và tiêu hoá chậm; của những con người to hơn nhưng nhân cách nhỏ hơn; tài sản rất sâu nhưng tình thương lại cạn.
Đây là thời đại công nghệ có thể đem những điều này đến với bạn, thời đại mà bạn có thể đọc hoặc dễ dàng vứt nó đi.

Hãy nhớ, dành nhiều thời gian hơn cho những người yêu thương bởi vì không chắc rằng họ sẽ ở bên bạn mãi mãi.
Hãy nhớ, nói một lời dịu dàng đối với những người kính trọng bạn bởi vì con người nhỏ bé đó một ngày nào đó sẽ lớn, lớn hơn cả bạn.

Hãy nhớ, ôm thật chặt người ngồi kế bên (người mình thương yêu nha) bởi vì đó chính là kho báu duy nhất của con tim và nó không tốn một xu.
Hãy nhớ, một nụ hôn hay một cái ôm từ sâu thẵm con tim có thể sẽ chữa lành những vết thương.
Hãy dành thời gian để yêu thương, để nói chuyện và để chia sẻ những điều quý giá trong tâm hồn bạn.

Bạn nên nhớ ý nghĩa của cuộc sống không được tính bằng độ dài thời gian, nó chỉ có nghĩa trong khoảnh khắc bạn từ bỏ nó.

(st)

26 tháng 8, 2006

15 điều mọi người thường tự dối mình

Mọi việc đã tốt đẹp nếu mình xinh hơn. (Ảnh: vietnameselink.com)

1. Mọi thứ sẽ thật tuyệt nếu tôi giảm được cân/bỏ việc/tìm được một anh chàng

Không, mọi thứ vẫn sẽ như cũ, trừ việc bạn sẽ ít cân hơn, không có việc làm, hoặc có ai đó để đi xem phim cùng - và sẽ lại có cơ hội để bạn phàn nàn về một thứ mới.

Hạnh phúc và sự thoả mãn đến từ bên trong, và từ việc bạn trân trọng những điều tốt đẹp mà mình đang có ngay từ giây phút này.

2. Một số người thật may mắn (còn tôi thì không)

Đây là lời nói dối chứng tỏ bạn không thể làm chủ số phận của mình và không tự đề cao bản thân khi có điều gì đó tốt đẹp đến với mình. Bởi vì nếu bạn càng tin vào may rủi, thì bạn càng ít tin vào bản thân.

3. Tôi có thể từ bỏ bất cứ lúc nào...

Thuốc lá, người bạn trai xấu tính, các món nợ...

Tự nói rằng mình có một thói quen xấu nhưng luôn luôn có thể từ bỏ chỉ là nguỵ biện. Bằng cách tự công nhận rằng mình đang bị mắc kẹt với một thứ không hề có lợi, bạn cho rằng mình có thể làm chủ mọi thứ? Nếu đúng như vậy, hãy chứng minh, bằng cách từ bỏ nó.

4. Những việc nặng nhọc sẽ tự nói lên tất cả. Mình không cần yêu cầu người khác phải nhìn ra.

Đó là một sự nói dối nhỏ giúp bạn tránh khỏi sự lúng túng khi phải tự "thổi kèn đánh trống". Nhưng sự thật là, nếu bạn không làm điều đó, tất cả những gì bạn nghe thấy chỉ là sự im lặng đáng sợ.

5. Tôi không thể nói không

Thực sự, bạn hoàn toàn có thể. Hãy tìm ra lý do thực sự cho việc bạn không muốn nói ra câu từ chối - chẳng hạn, bạn sợ bị ghét bỏ hay trù dập - điều này sẽ giúp bạn tăng cường sự can đảm để thốt ra từ đơn giản nhưng khó khăn đó.

6. Nếu tôi có thời gian, tôi đã viết một cuốn sách/tập thể dục nhiều hơn/đi học trở lại

Bạn bận rộn, ai cũng bận rộn. Việc bạn thiếu thời gian chỉ là một bào chữa cho việc bạn không làm điều mà bạn thực sự muốn làm - nhưng lại lo ngại sẽ thất bại?

Hãy làm hoặc không làm. Không có bao biện gì cả.

7. Nếu tôi trông quyến rũ như Jennifer Aniston, mọi thứ đã thuận lợi hơn rất nhiều

Bạn có thật sự nghĩ rằng một cuộc sống hoàn toàn sung sướng sẽ chờ đón một người chỉ bởi vì cô ta trông hấp dẫn? Giàu có? Nổi tiếng? Thưa bạn, Brad Pitt đã bỏ cô ta để cặp với một cô đào khác.

8. Không ai coi trọng tài năng của tôi

Có thể bạn là một Einstein chưa được khai quật. Nhưng nếu bạn tài giỏi như vậy, bạn sẽ biết cách để chia sẻ trí tuệ của mình với cả thế giới.

9. Họ sẽ không biết rằng tôi nói dối

Cho dù bạn không hề bị phát hiện và cuộc sống vẫn tiếp tục, mọi thứ không hoàn toàn như xưa. Điều nực cười là những gì bạn nghĩ thì mọi người cũng nghĩ như vậy.

10. Tôi sẽ mua cái này, nhưng chỉ sau khi tôi giảm được cân

Có thể bạn sẽ giảm được cân trong lần quyết tâm này. Nhưng nếu bạn lúc nào cũng chờ đợi sự hoàn hảo đến với mình, bạn đang chối bỏ thực tế - và bỏ lỡ việc được hạnh phúc ngay bây giờ.

11. Anh ấy thực sự yêu tôi, chỉ là anh ấy sợ phải cam kết

Tại sao bạn lại chọn một người mà sẽ không định chọn bạn? Nếu anh ấy sợ kết hôn đến vậy, bạn nên sợ anh ta.

12. Tất nhiên, tôi sẽ rất muốn đến

Nếu bạn thực sự thích đi như vậy, thật tuyệt. Cuộc sống thật tốt đẹp nếu ta có thể chấp nhận mọi việc. Nhưng nếu nói có với tất cả mọi lời mời, như đến mừng lễ đầy tháng của đứa con người họ hàng của sếp mình, điều đó chỉ có nghĩa rằng bạn đang từ bỏ cuộc sống của mình để làm đẹp cho cuộc sống người khác.

13. Tôi biết anh ấy phản bội cô ta, nhưng anh ấy sẽ không bao giờ phản bội tôi

Và bạn tin điều này bởi anh ấy (gã đã thề thốt với người tình trước rằng mình sẽ luôn chung thuỷ) hứa rằng anh ấy sẽ chung thuỷ.

14. Một chút nắng thôi sẽ chẳng có hại gì

Phần nào trong căn bệnh ung thư mà bạn sẽ tránh được? Cho rằng mình miễn dịch với những tệ hại của cuộc sống có nghĩa rằng bạn không coi trọng những điều tốt đẹp của cuộc sống.

15. Tôi không cần giúp đỡ

Phủ nhận việc mình cần sự hỗ trợ tinh thần, một ai đó khiến bạn cười hoặc ai đó đưa tới sân bay có thể khiến bạn thấy mình độc lập, nhưng đó chỉ là lời nói dối để che đậy sự mềm yếu bên trong. Và chẳng có gì khiến bạn có nhiều bạn hơn là thể hiện sự yếu đuối của mình.

Theo M.T.
Vnexpress/IOL

2 chiếc nhẫn và 3 cánh tay

Anh yêu chị, một mối tình dễ thương và kết thúc có hậu.

Cuộc sống gia đình của anh chị dần trôi theo thường nhật, vậy mà khi người ta tưởng mình nắm hạnh phúc trong tay rồi, cũng là lúc hạnh phúc bắt đầu rẽ sang một hướng khác.

Một ngày sinh nhật chị, tan sở, anh tranh thủ về sớm với chị. Anh mua bó hoa, vèo vèo băng qua con đường từ cơ quan về nhà.

Rầm! Trời tối sầm, anh không còn thấy gì nữa, chỉ biết mình đã va vào một vật gì đó có hình thù giống con khủng long.

Trắng! Là màu sắc anh nhìn thấy khi mở mẳt ra, xung quanh đều trắng, bức tường trắng, ô cửa sổ đầy nắng, giường trắng, gian phòng màu trắng và toàn thân anh cũng trắng toát những dải băng!

Trống rỗng! Là cảm giác anh có khi cố đưa tay nắm lấy tay chị, anh hốt hoảng "tay mình đâu rồi nhỉ", anh muốn nắm lấy tay của chị, vậy mà…

Hoa hồng! Là chấm đỏ đau lòng mà anh thấy khi lành vết thương về nhà. Anh đau lòng vì bản thân mình. Lo sợ mai kia mốt nọ, anh không còn cánh tay nữa, ai sẽ nâng đỡ chị, chờ che chị, một cánh tay có thể ôm chị trọn vẹn vào lòng không? Rồi cuộc sống của anh và chị sẽ ra sao? Một mình chị có khó khăn không khi còn phải lo thêm một cánh tay của anh nữa .

Đen! Là màu cô độc của chính anh trong tâm hồn mình. Anh u buồn, tuyệt vọng và tự trói mình trong chính căn nhà đầy hạnh phúc của anh. Anh thấy căn nhà màu hồng này chỉ có mình anh mang màu đen ảm đạm vô duyên hết sức.

Chị vẫn sớm hôm tất bật với công viếc và lo lắng cho anh, anh muốn đưa tay nắm tay chị, anh vẫn còn tay để nắm, vậy mà anh lại bất lực và không muốn sử dụng cánh tay còn lại, anh hèn nhát quá rồi!

Ngày sinh nhật chị năm nay, anh biết mà cố tình không biết, anh làm vẻ lạnh lùng, anh không thể ôm hoa tặng chị, anh không muốn mình ôm hoa bằng một cánh tay.

Tối đó, chị mỏi mệt, chị chẳng có thời gian nhớ rằng hôm nay sinh nhật mình. Rồi chị chợt đưa tay xoa cái mặt dây chuyền trứơc cổ, chị mỉm cười, lần đầu tiên sau khi anh trở về từ bệnh viện, chị chưa cho anh biết một bí mật, giờ chị muốn anh biết.

Chị đến cạnh anh, và hỏi anh: “Anh còn nhớ chiếc nhẫn cưới của anh ở đâu không?"

Anh giật mình, ừ nhỉ, khi ta không còn đôi tay nữa thì cảm giác đeo nhẫn anh cũng chẳng có, anh quên mất chiếc nhẫn rồi!

Anh loay hoay suy nghĩ, chắc khi mình phẫu thuật bác sĩ đã đem đi rồi, anh thấy muốn khóc, rồi anh khóc to, anh nói "Anh xin lỗi, xin lỗi vì anh không thể đeo được chiếc nhẫn ấy, anh không thể đeo lại được!"

Chị nhẹ nhàng đến bên anh, chị chìa cái mặt dây chuyền trước cổ chị cho anh xem, đó là 2 chiếc nhẫn cưới được lồng vào dây chuyền; chị khẽ nói, "Khi anh không còn đôi tay nữa, cuộc sống vẫn cứ trôi không ngừng, vẫn cay đắng, ngọt ngào. Chiếc nhẫn ấy em cũng không đeo nữa, em lồng chúng vào nhau, và đeo lên cổ, đeo lên gần phía trái tim em! Em yêu anh! Và vẫn yêu anh! Hai chiếc nhẫn này em sẽ đeo như thế đến suốt đời, để nhắc em nhớ rằng, chúng ta vẫn còn có nhau, ta vẫn còn yêu nhau, và như thế, em sẽ đeo luôn phần của anh, em sẽ cố gắng sống cùng anh để nâng đỡ 2 chiếc nhẫn bên cạnh trái tim em."

Anh không nói, không khóc, anh đang yêu, anh vẫn đang được yêu. Chị là người phụ nữ anh chọn. Anh nhớ lại con bé hàng xóm, con bé hay nói chuyện với anh mỗi buổi chiều trước khi gặp tai nạn, con bé đọc đâu đó rồi kể anh nghe rằng "...khi người yêu con bị cụt chân, con hãy là chiếc nạng vững chắc cho đời họ..." ...Uhm thì anh cụt tay , chị không phải là cánh tay đỡ anh, chị chỉ cần anh dùng trái tim anh đỡ 2 chiếc nhẫn cùng chị suốt cụôc đời này .

Đôi khi cuộc sống tưởng hoàn hảo thì nó lại khập khiễn, nhưng vì điều đó ta mới biết họ có ý nghĩa quan trọng trong trái tim ta đến mức nào. Những điều hay không nhất thiết chỉ có trên sách vở, giữa cuộc đời thực hãy còn nhiều những câu chuyện tình yêu thầm lặng, không tên nhưng nhiều ý nghĩa!

Nguồn HTT

23 tháng 8, 2006

Hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh!

Vào ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của mình. Xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương của chúng tôi. Đám bạn thân của tôi nhất quyết bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình.

Do vậy, tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e thẹn, còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc.

Nhưng đó là cảnh của mười năm trước. Những chuỗi ngày sau đó cũng giản dị như một cốc nước tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường và cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Khi của cải trong gia đình chúng tôi mỗi lúc một nhiều hơn cũng là lúc tình cảm giữa hai chúng tôi suy giảm dần.

Vợ tôi là một công chức nhà nước. Mỗi sáng chúng tôi cùng ra khỏi nhà với nhau và hầu như về nhà cùng một lúc. Con chúng tôi thì học tại một trường nội trú. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi nhìn bề ngoài hạnh phúc đến nỗi nhiều người phải ganh tị. Nhưng thật ra cuộc sống yên ấm đó gần như bị xáo trộn bởi những đổi thay không ngờ...

Dew đã bước vào cuộc đời tôi.

Đó là một ngày đầy nắng. Tôi đứng trước một ban công rộng lớn. Dew ôm vòng sau lưng tôi. Con tim tôi, một lần nữa, lại đắm chìm trong dòng suối yêu đương cùng nàng. Đây là căn hộ tôi mua cho cô ấy.

Dew nói: “Anh là mẫu đàn ông có sức cuốn hút với đàn bà nhiều nhất”. Câu nói của Dew đột nhiên nhắc tôi nhớ đến vợ mình. Hồi chúng tôi mới cưới, nàng nói: "Mẫu đàn ông như anh, khi thành đạt sẽ rất quyến rũ với phụ nữ". Nghĩ đến lời nói đó của vợ mình, tôi thoáng do dự. Tôi hiểu mình đang phản bội lại nàng. Nhưng tôi đã không thể cưỡng lại chính mình.

Kéo tay Dew sang một bên, tôi nói: “Em đi mua mấy món đồ nội thất nhé? Anh có vài việc phải làm ở công ty”. Hiển nhiên là nàng thất vọng rồi bởi vì tôi đã hứa sẽ cùng đi với nàng. Ngay lúc ấy, ý nghĩ phải ly hôn xuất hiện trong tâm trí tôi mặc dù trước đây ly hôn là một điều tưởng chừng không thể.

Nhưng tôi nhận ra khó mà mở lời với vợ về chuyện này. Cho dù tôi có đề cập nó một cách nhẹ nhàng đến đâu chăng nữa, cô ấy chắc chắn sẽ bị tổn thương sâu sắc.

Công bằng mà nói, cô ấy là một người vợ tốt. Tối nào, cô ấy cũng bận rộn chuẩn bị bữa ăn tối, trong khi tôi ngồi phía trước màn ảnh TV. Bữa ăn tối thường xong sớm. Sau đó, chúng tôi cùng xem TV. Không thì, tôi lại thơ thẩn bên máy tính, mường tượng thân thể của Dew. Đó là cách tôi thư giãn.

Một ngày nọ, tôi nửa đùa nửa thật nói với vợ tôi, “Giả dụ chúng ta phải ly hôn, em sẽ làm gì?”. Cô ấy nhìn chằm chặp tôi phải đến vài giây mà không nói lời nào. Hiển nhiên cô ấy tin rằng ly hôn là một cái gì rất xa vời với cô ấy. Tôi không hình dung được vợ tôi sẽ phản ứng thế nào một khi biết rằng tôi đang nói nghiêm túc về chuyện đó.

Lúc vợ tôi bước vào phòng làm việc của tôi ở công ty thì Dew cũng vừa bước ra. Hầu như tất cả nhân viên ở văn phòng tôi đều nhìn vợ tôi với ánh mắt ra chiều thông cảm và cố giấu giếm chút gì đó khi nói chuyện với nàng. Vợ tôi dường như có nghe phong phanh vài lời bóng gió. Cô ấy chỉ mỉm cười dịu dàng với đám nhân viên, nhưng tôi đọc được nỗi đau trong đôi mắt ấy.

Một lần nữa, Dew lại nói với tôi: "Ninh, anh ly dị cô ấy đi? Rồi chúng mình sẽ cùng chung sống với nhau”. Tôi gật đầu. Tôi biết mình không thể chần chừ thêm được nữa.

Khi vợ tôi dọn ra bàn chiếc dĩa cuối cùng, tôi nắm lấy tay cô áy. “Anh có điều này muốn nói với em”, tôi nói. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn.

Tôi lại nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt nàng. Đột nhiên, tôi không biết phải mở miệng như thế nào. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đang suy nghĩ thôi. “Anh muốn ly hôn”. Cuối cùng thì tôi cũng đặt vấn đề hết sức nặng nề này một cách thật nhẹ nhàng.

Cô ấy tỏ ra không khó chịu lắm với lời tôi nói mà chỉ hỏi nhỏ “Tại sao?”. “Anh nói thật đấy”, tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Cái gọi là câu trả lời của tôi đã khiến cô ta giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi “Anh không phải là đàn ông!”.

Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện với nhau. Cô ấy khóc lóc. Tôi hiểu cô ấy muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó đưa ra được câu trả lời thỏa đáng bởi vì trái tim tôi đã nghiêng về Dew.

Trong tâm trạng tội lỗi tột cùng, tôi thảo đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần trong công ty tôi. Nhìn lướt qua tờ đơn, cô ấy xé nó ra từng mảnh. Tôi cảm thấy tim mình đau nhói. Người phụ nữ chung sống với tôi suốt mười năm nay bỗng trở nên xa lạ chỉ trong một ngày. Nhưng, tôi không thể rút lại những lời đã nói.

Cuối cùng, điều tôi mong đợi đã đến. Cô ấy òa khóc trước mặt tôi. Tiếng khóc của cô ấy thực sự là liều thuốc an thần cho tôi. Ý định ly hôn dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ đây dường như càng trở nên rõ rệt và mạnh mẽ.

Trời khuya, tôi về nhà sau tiệc chiêu đãi khách hàng. Tôi nhìn thấy vợ tôi đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm, tỉnh giấc, tôi thấy cô ấy vẫn ngồi viết. Tôi trở mình và ngủ tiếp.

Vợ tôi đưa ra điều kiện ly hôn: Cô ấy không cần bất cứ thứ gì của tôi, nhưng tôi phải cho cô ấy thời gian một tháng trước khi chính thức ly hôn; và trong thời gian một tháng đó, chúng tôi phải sống với nhau một cuộc sống bình thường. Lý do chỉ đơn giản vì: tháng sau con trai của chúng tôi sẽ kết thúc kỳ nghỉ hè và cô ấy không muốn nó phải chứng kiến cuộc hôn nhân của chúng tôi đổ vỡ.

Cô ấy đưa cho tôi thư thỏa thuận cô ấy soạn sẵn và hỏi: “Anh còn nhớ em đã vào phòng cô dâu trong ngày cưới như thế nào không?”. Câu hỏi này chợt làm sống tại trong tôi tất cả những kỷ niệm tuyệt vời ngày ấy. Tôi gật đầu và nói: “Anh còn nhớ”.

“Lúc đó, anh đã bế em trên đôi tay của anh”, cô ấy tiếp tục, “do vậy, em có một yêu cầu là anh phải bế em ra vào ngày chúng ta ly hôn. Từ giờ đến hết tháng này, anh phải bế em từ giường ngủ đến cửa nhà mình vào mỗi sáng”. Tôi mỉm cười đồng ý. Tôi biết cô ấy đang nhớ lại những chuỗi ngày ngọt ngào hạnh phúc và muốn cuộc hôn nhân của mình kết thúc lãng mạn.

Tôi kể cho Dew nghe về điều kiện ly hôn của vợ mình. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. “Cho dù cô ta có đưa ra mánh khóe gì chăng nữa, thì vẫn phải đối mặt với kết cục ly hôn mà thôi”, cô ấy nói một cách khinh bỉ. Lời nói đó của Dew ít nhiều khiến tôi cảm thấy khó chịu.

Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi tôi có ý định ly hôn. Chúng tôi đối xử với nhau như hai người xa lạ. Vì vậy ngày đầu tiên tôi bế cô ấy, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Đứa con trai vỗ tay theo sau chúng tôi: “Cha đang ôm mẹ trên tay”. Lời nói của con trẻ làm tim tôi đau nhói. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó mới đến cửa ra vào, tôi đã đi bộ trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, "Chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm nay đừng nói gì cho con hay”. Tôi gật đầu và cảm thấy chút gì đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt, còn tôi lái xe đến công ty.

Vào ngày thứ hai, chúng tôi “diễn” dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Chúng tôi quá gần nhau đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của nàng. Tôi nhận ra rằng đã lâu lắm rồi tôi không nhìn kỹ người phụ nữ thân yêu của mình. Tôi nhận ra vợ tôi không còn trẻ nữa. Đã xuất hiện một vài nếp nhăn trên gương mặt của nàng.

Ngày thứ ba, cô ấy thì thầm vào tai tôi: "Vườn ngoài kia đang bị xói mòn đấy. Anh cẩn thận khi đi qua đó nghe". Ngày thứ tư khi tôi nâng cô ấy lên, tôi có cảm giác chúng tôi vẫn còn là một đôi uyên ương khăng khít và tôi đang ôm người yêu trong vòng tay âu yếm của mình. Những tơ tưởng về Dew trở nên mờ nhạt dần.

Đến ngày thứ năm và thứ sáu, cô ấy tiếp tục dặn dò tôi vài thứ, nào là cô ấy để chiếc áo sơ mi vừa ủi ở đâu, nào là tôi phải cẩn thận hơn trong lúc nấu nướng. Tôi đã gật đầu. Cảm giác thân thiết, gần gũi lại trở nên mạnh mẽ nhiều hơn.

Nhưng tôi không nói với Dew về điều này. Tôi cảm thấy bế cô ấy dễ dàng hơn. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi mạnh mẽ hơn. Tôi nói với cô ấy: “Có vẻ bế em không còn khó nữa”.

Vợ tôi đang chọn váy đi làm. Tôi thì đứng đợi để bế cô ấy. Cô ấy loay hoay một lúc nhưng vẫn không tìm ra chiếc váy nào vừa vặn cả. Rồi, cô ấy thở dài, “Mấy cái váy của em đều bị rộng ra cả rồi”. Tôi mỉm cười. Nhưng đột nhiên tôi hiểu rằng thì ra cô ấy đã ốm đi nên tôi mới bế cô ấy dễ dàng, chứ không phải vì tôi mạnh khỏe hơn trước. Tôi biết vợ mình đã chôn giấu tất cả niềm cay đắng trong tim. Tôi lại cảm thấy đau đớn. Theo phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay chạm vào đầu cô ấy.

Đúng lúc đó, thằng con chúng tôi chạy đến "Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi" - nó nói. Đối với nó, hình như nhìn thấy cha bế mẹ ra đã là một phần tất yếu trong cuộc sống của nó rồi. Vợ tôi ra hiệu cho nó lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng mình sẽ thay đổi quyết định vào phút chót.

Tôi ôm cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ qua phòng khách, qua hành lang. Tay cô ấy vòng qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, tưởng tượng như chúng tôi đang trở về ngày tân hôn. Nhưng tôi thật sự buồn vì vợ tôi đã gầy hơn xưa rất nhiều.

Vào ngày cuối cùng, tôi thấy khó có thể cất bước khi ôm cô ấy trong vòng tay. Con trai chúng tôi đã lên trường. Vợ tôi bảo: “Thực ra, em mong anh sẽ ôm em trong tay đến khi nào chúng ta già". Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói: "Cả em và anh đã không nhận ra rằng cuộc sống của chúng mình từ lâu đã thiếu vắng quá nhiều những thân mật, gần gũi".

Tôi phóng ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi ý. Tôi bước lên tàu. Dew ra mở cửa. Tôi nói với cô ấy: “Xin lỗi, Dew, anh không thể ly hôn. Anh nói thật đấy”.

Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi. Sau đó, Dew sờ trán tôi. “Anh không bị sốt chứ”, cô ấy hỏi. Tôi gỡ tay cô ấy ra. “Dew, anh xin lỗi”, tôi nói. “Anh chỉ có thể xin lỗi em. Anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ tẻ nhạt vì cô ấy và anh không nhận ra giá trị của những điều bé nhỏ trong cuộc sống lứa đôi, chứ không phải bởi vì anh và cô ấy không còn yêu nhau nữa. Bây giờ, anh hiểu rằng bởi anh đưa cô ấy về nhà, bởi cô ấy đã sinh cho anh một đứa con, nên anh phải giữ cô ấy đến suốt đời. Vì vậy anh phải nói xin lỗi với em”.

Dew như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và khóc nức nở. Tôi xuống cầu thang và lái xe đến thẳng công ty. Khi đi ngang tiệm hoa bên đường, tôi đặt một lẵng hoa mà vợ tôi yêu thích. Cô bán hàng hỏi tôi muốn viết lời chúc gì vào tấm thiệp. Tôi mỉm cười và viết “Anh sẽ bế em ra, vào mỗi sáng cho đến khi chúng ta già”.

Hãy gửi nó cho các bạn của bạn để cùng cảm nhận.

12 tháng 8, 2006

Đừng cho là điều này điên rồ nhé, nhưng .... hãy thử đi

Tôi sẽ chỉ cho các bạn một bài bói rất hay. Chỉ có điều bạn đừng nhìn vào kết quả ở phần cuối. Với tôi, nó đã đúng đến 99%. Ðôi khi kết quả của bài bói đúng với sự thật một cách không ngờ. Vậy thì các bạn hãy đọc thật kỹ và trả lời chân thật. Khi đó bài bói mới có ý nghĩa. Và còn bất ngờ hơn khi bạn khám phá ra chính mình.
Cuộc bói không kéo dài quá 3 phút.
- Hãy đọc yêu cầu và thực hiện theo thứ tự. Không được xem trước các yêu cầu hoặc những câu trả lời ở phần cuối. Không đắn đo, hãy viết những gì hiện ngay lên trong đầu bạn, chỉ có như vậy trò chơi mới có ý nghĩa.
- Sau một thời gian ngắn bạn sẽ thấy bài bói này là đúng. Chúc bạn một trò chơi vui vẻ. Bài bói có đoạn kết thú vị và dễ thương.
Bạn hãy lấy một cây bút và một tờ giấy. Khi bạn cần phải tìm tên, bạn hãy tìm trong số những người thân quen của bạn. Bạn hãy nhạy cảm. Bạn luôn luôn đi từ dòng này sang dòng tiếp theo.

a. Hãy viết lên giấy các số từ 1 đến 10 - ở bên trái trang giấy, từ trên xuống dưới.
b. Bên cạnh số 1 bạn hãy viết một số bất kỳ.
c. Bên cạnh số 2 và số 6 bạn hãy viết tên của hai người khác phái với bạn (không nhìn xuống cuối).
d. Hãy viết những tên bất kỳ cạnh các số 3, 4, 5.
e. Bên cạnh các số 7, 8, 9, 10 hãy viết lần lượt tên của các bài hát.
f. Bây giờ bạn hãy nghĩ một điều ước cho riêng mình !!!

Hãy đọc "phản hồi" để biết kết quả nhé (đừng đọc kết quả trước khi bạn làm xong)

August 12, 2006 - It's my day!



Cảm ơn tất cả các bạn, cảm ơn S.T.A.R Group đã nhớ đến ngày 12/08 của tôi. Các bạn đã dần làm tôi ....khoái ngày 12/08 .

Nói thiệt, sinh ra trong một gia đình không khá giả nên từ nhỏ chưa bao giờ biết đến ngày này, và cũng vô tình chẳng quan tâm. Lớn lên một chút, học cấp hai, có mấy cô bạn tự nhiên đến ngày này gửi thiệp chúc mừng một hai lần gì đó...ngại quá . Lên cấp ba thì có vẻ hay bị ...chạm mặt với ngày này hơn. Bạn bè hay kéo xuống nhà, làm mình hết sức ...bất ngờ, được tặng quà và đương nhiên cũng vui. Nhưng vẫn ...không thích! Trong thời gian học đại học thì dường như ngày này lại trở về như hồi...cấp một. Nghĩa là không hề nhớ và quan tâm đến .

Và rồi cái gì đến sẽ đến. Tôi ra trường, đi làm. Tôi thường xuyên bị chạm mặt với ngày SN của đồng nghiệp, nên dần dần cũng cảm thấy quen. Họ đã làm tôi thay đổi sở thích, làm tôi trở nên dần dần ...khoái ngày 12/08 .

Nói gì đi nữa thì ngày sinh của mình phải là một ngày cực kỳ quan trọng mới đúng. Chả có lý do gì lại không thích! (đôi khi có một thời gian nào đó suy nghĩ thiếu tích cực một chút ). Phủ nhận ngày này tức là phủ nhận ngày sinh của mình, phủ nhận sự tồn tại của mình và cũng coi như phủ nhận đấng đã sinh thành ra mình.

Nơi nào đó, có ai đã và đang có những suy nghĩ thiếu tích cực như tôi (chắc không có, hay thuộc hàng hiếm) thì hãy suy nghĩ lại nhé. Mong rằng chẳng có ai giống tôi cả .

Một lần nữa cảm ơn tất cả. Chúc các bạn mạnh khỏe và thành công!

Ngày 12/08/2006, lúc 5h (sáng).
Trần Phúc

07 tháng 8, 2006

Những chiến lược để thành công trong cuộc sống

Cuộc sống hiện đại ngày càng khó khăn và đầy thách thức. Để vươn tới thành công, ngoài tài năng và niềm say mê với công việc, bạn không thể bỏ qua những chiến lược dưới đây.

Mục đích

Hãy đặt ra mục đích cho riêng bạn. Nếu không có mục đích bạn sẽ tập trung vào đâu để đảm bảo rằng bạn đang làm việc ngày một tốt hơn. Tuy nhiên chỉ thế thôi thì chưa đủ. Các mục đích của bạn phải khôn ngoan, tức là có thể đạt được và không đưa bạn tới thất bại.

Một điều quan trọng là bạn phải gắn bó với mục đích của mình. Đừng thay đổi chỉ sau những khó khăn hay trở ngại đầu tiên. Tuy nhiên, trong trường hợp hoàn cảnh khách quan thay đổi hoặc bạn nhận ra sai lầm, hãy sẵn sàng thay đổi, nhưng nhớ phải khôn khéo. Nếu mục đích bị thay đổi liên tục, hãy đánh giá lại khả năng xây dựng mục đích của bạn.

Tập trung

Để thực hiện tốt công việc của mình, bạn phải tập trung và chú tâm tới công việc đó. Sự sao nhãng sẽ làm giảm hiệu suất của bạn và dẫn tới những sai lầm có thể khiến nhiệm vụ của bạn thất bại hoàn toàn. Nếu bị sao nhãng, hãy ngừng ngay công việc và tìm ra nguyên nhân.

Thường thì điều này nói dễ hơn làm, nhưng thực ra cũng không khó thực hiện. Nguyên nhân có thể chỉ đơn giản là sự mệt mỏi, nếu vậy hãy nghỉ ngơi để lấy lại năng lượng trước khi tiếp tục công việc.

Chuẩn bị

Nếu như chỉ có một bí mật duy nhất đưa tới thành công, thì đó chính là sự chuẩn bị. Có sự chuẩn bị, bạn sẽ có thể có vị trí thuận lợi nhất để thực hiện nhiệm vụ với ít khó khăn nhất. Bạn càng chuẩn bị kỹ bao nhiêu, nhiệm vụ của bạn càng trở nên dễ dàng bấy nhiêu.

Thời điểm

Người ta thường nói “Thời điểm là tất cả”. Có thể thời điểm không phải là tất cả nhưng thời điểm thực sự là một thành phần trọng yếu của thành công. Trong kinh doanh, nếu bạn mua bán cổ phiếu không đúng thời điểm, bạn có thể thua lỗ hàng triệu đô.

Phương pháp duy nhất để nắm bắt được thời điểm là qua kinh nghiệm và sự lặp lại. Nhờ đó thời điểm chính là giác quan thứ sáu của bạn.

Thái độ

Thái độ của một người thành công là thái độ có thể làm. Dĩ nhiên thái độ có thể làm là thái độ của một người tự tin, tự tin lại đến từ những thành quả đạt được. Có vẻ nghịch lý khi để thành công người ta phải có tự tin nhưng để có tự tin người ta phải thành công. Vì lí do đó, mỗi người nên bắt đầu với những nhiệm vụ nhỏ có khả năng thành công cao để tạo dựng niềm tin. Sau đó sẽ là những dự án phức tạp.

Chấp nhận rủi ro

Rủi ro ở đây dĩ nhiên là rủi ro đã được tính toán chứ không phải rủi ro của một ván bạc. Trong cuộc sống hiện đại luôn biến đổi, bạn sẽ có lúc phải đưa ra quyết định khi không có đủ thông tin. Càng ít thông tin, rủi ro càng lớn, và phần thưởng hoặc bất lợi cũng lớn theo.

Thực tế cho thấy tất cả những người thành công đều thích và làm những việc chứa rủi ro, tuy nhiên họ không thích sự rủi ro bản thân nó, và họ cố gắng giảm rủi ro có thể.

Sở Lưu Hương
Theo cuốn Secrets of Success and Happiness

04 tháng 8, 2006

Something to remember....

Những điều dưới đây trích từ kinh điển phật giáo ấn độ. Bất kể bạn có tin hay không vẫn xin bạn đọc mấy dòng dưới đây. Sau khi đọc xong bài văn này, trong vòng 4 ngày may mắn sẽ đến với bạn.

Xin gởi những dòng này đi cho những người bạn mà bạn muốn chúc phúc. Có một số người có thể bạn đã dần dần quên đi người đó, nhưng nếu lòng bạn vẫn còn hình bóng người ấy, thì họ cũng sẽ gặp nhiều may mắn.

Tôi không thể cho bạn tiền, vì tôi không có tiền.

Tặng bạn một số lời khuyên trong cuộc sống.

Nên ăn nhiều lương thực thô.

Đừng nên dễ dàng tin vào những gì bạn nghe, đừng tiêu xài hết tiền bạn đang có, không nên muốn ngủ bao lâu thì ngủ.

Xin thành thật và thật lòng khi nói câu “I love you”.

Bất kể lúc nào khi nói câu “xin lỗi”, xin hãy nhìn thẳng vào mắt của đối phương.

Hãy tin vào tiếng sét ái tình.

Đừng bao giờ coi thường mơ ước của người khác.

Bạn có thể bị tổn thương nếu yêu một người một cách say đắm, nhưng nó là phương pháp duy nhất khiến con người bạn trở nên toàn diện.

Dùng phương pháp tinh vi và xác thật để giải quyết tranh chấp, không nên xúc phạm người khác.

Đừng bao giờ đánh giá con người qua bề ngoài.

Nói từ từ nhưng phải suy nghĩ nhanh.

Khi người khác hỏi những điều mà bạn không muốn trả lời, xin hãy cười và nói “tại sao bạn lại muốn biết điều đó?”

Gọi điện thoại cho mẹ, nếu không thể, ít nhất trong lòng bạn phải nghĩ về mẹ.

Một khi gặp phải thất bại, bạn nên nhớ phải lấy đó làm kinh nghiệm học tập của bạn.

Hãy ghi nhớ ba chữ “trọng”: tôn trọng mình; tôn trọng người khác; giữ lấy tôn trọng, phải có trách nhiệm đối với hành vi của mình.

Đừng nên để việc tranh chấp nhỏ đi hủy hoại tình bạn vĩ đại.

Bất luận lúc nào khi bạn phát hiện bạn làm sai, xin hết lòng tìm cách bù đắp. Phải nhanh chân lên!

Bất luận lúc nào khi bạn nghe điện thoại, khi nhấc điện thoại lên xin bạn hãy cười lên, vì đối phương sẽ cảm nhận được nụ cười của bạn!

Hãy kết hôn với người mà bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện, thích chuyện trò là một ưu điểm lớn.

Nên chấp nhận sự thay đổi, nhưng không phải vứt bỏ quan niệm của mình.

Hãy nhớ rằng, im lặng là vàng.

Hãy dành nhiều thời gian để đọc sách, ít xem ti vi.

Tin tưởng vào thượng đế, nhưng đừng quên khóa cửa.

Khi bạn cãi vã với người yêu, xin hãy giải quyết bằng lý trí, không nên moi những gì đã qua ra nói.

Đừng trốn tránh ngày hôm qua.

Nên chú ý ý nghĩa từng câu nói của bạn.

Cùng chia sẽ kiến thức của bạn với người khác, đó mới là đạo vĩnh hằng.

Hãy làm những gì mà bạn phải làm.

Đừng nên tin người không bao giờ nhắm mắt khi hôn bạn

Mỗi năm ít nhất đi một nơi mà bạn chưa hề đi qua.

Nếu bạn kiếm được nhiều tiền, nên làm nhiều việc thiện khi bạn còn sống, đó là một cách trả báo tốt nhất cho bạn.

Hiểu sâu và lý giải đúng tất cả các quy tắc, hợp lý cải tiến những quy tắc đó.

Ghi nhớ rằng: quan hệ tốt nhất là yêu và cho người khác hơn là yêu cầu người khác.

Hãy nhìn lại mục đích mà bạn thề sẽ đạt được và phân tích mình đã thành công đến mức nào.

Bất luận trong nấu ăn hay trong tình yêu, bạn đều phải dùng 100% trách nhiệm trong thái độ đối xử .

Đừng nên để lá thư này trên tay của bạn. Lá thư này trong vòng 96 tiếng sẽ rời khỏi bạn. Xin copy và send đi để xem sẽ xãy ra điều gì? Trong vòng 4 ngày kể từ ngày hôm nay, bạn sẽ gặp phải một điều làm bạn thích thú. Cho dù hiện giờ bạn không tin, nhưng đó là sự thật.

Ít nhất send đi cho 5 người khác, cuộc sống của bạn sẽ được cãi thiện:
0-4 người: Bạn sẽ trãi qua một biến đổi nhỏ.
5-9 người: cuộc sống của bạn sẽ thay đổi theo mong muốn của bạn.
9-14 người: trong vòng 4 ngày bắt đầu từ hôm nay, bạn sẽ gặp ít nhất 5 điều làm bạn vui.
15 người trở lên:cuộc sống của bạn sẽ gặp phải thay đổi lớn, ước mơ của bạn sẽ trở thành hiện thực.

(st)

03 tháng 8, 2006

Số điện thoại liên lạc của các bạn A6

Chào tất cả,

Do nhiều bạn yêu cầu, hôm nay Phúc gửi danh sách số điện thoại của các bạn Lớp mình để có gì tiện liên lạc. Sau đây là danh sách:

A6.Bảo: 0904458555
A6.Bích: 0989300649
A6.Đạt(mập): 0909372820
A6.Dũng: 0939021807
A6.Hà: 0907272471
A6.Huyền: 0909644323
A6.Liên: 0909697464
A6.MỹTrinh: 0918824466
A6.Nam: 0988600844
A6.NgọcAnh: 0908588494
A6.Nguyên: 0988098049
A6.Nhật: 0909813332
A6.Tuấn: 0909668027 (số này ko sure)
A6.Viên: 0908134683
A6.Nga: 0909620581
A6.KiMi: 0903366722
A6.Linh: 0989396543
A6.Loan: 0902715896
A6.LanHương: 0989393104
A6.Ngần: 0908368517
A6.Quý: 0913645887
A6.Thạch: 0903076332
A6.ThúyTrinh: 0983299925
A6.Hải: 0919417887
A6.Lợi: 0989961433
A6.Trang: 0903539500
A6.Hương(mập): 0906546189
A6.ĐoànTrình: 0989720852
A6.Phúc: 0989249411

Trong số trên có những số Phúc có từ rất lâu. Nếu các bạn đổi số, hãy comment lên Blog về số mới, hoặc có thể liên lạc với Phúc. Hãy add những số chưa có lên nhé! Và đương nhiên vì lý do nào đó mà ai trong số trên không muốn có số phone của mình trên này, liên lạc với Phúc nhé. Phúc sẽ loại ra.

Keep in touch!

Trần Phúc

17 tháng 7, 2006

Hắn và tôi

Nếu tôi không kể câu chuyện này ra thì làm sao các bạn biết được bây giờ vẫn còn những người... ngớ ngẩn như tôi khi chập chững bước vào tuổi yêu đương.

Ảnh minh họa
TTO - Ngày ấy tôi là lớp phó văn thể mĩ của lớp, còn hắn chỉ là một “phó thường dân” ham mê ca nhạc, có lẽ mê giọng hát của tôi mà hắn đâm ra thích tôi vì tôi chẳng có gì đặc biệt.

Hắn đã theo tôi “trên từng cây số”, nơi nào có tôi sẽ có sự hiện diện của hắn. Tôi biết nhưng cứ giả vờ như không vì thực sự tôi chẳng muốn nghĩ đến chuyện yêu đương quá sớm. Tôi nhìn hắn đau khổ mà cười thầm “ai biểu ranh sớm chi”, nhưng có lúc lại thấy tội nghiệp. Cho dù hắn cố gắng hết sức để theo đuổi tôi nhưng cũng không thể nào làm cho khoảng cách của tôi và hắn xích gần thêm một chút nào.

Ngày hắn và tôi cùng vào Đại Học, tôi bắt đầu nhận ra rằng “tại sao tôi phải thờ ơ với hắn, dù sao chúng tôi không thể là bạn bè của nhau”. Thế là tôi cũng trở nên thân thiện với hắn như những người bạn cùng lớp khác. Thỉnh thoảng, có dịp bạn bè lớp tôi lại ghé thăm nhau, tôi và hắn cũng không là ngoại lệ.

Tết dương lịch đầu tiên của thời sinh viên, tôi và những ngời bạn học cũ đã lên trường hắn để đón tết (vì năm nào trường hắn cũng tổ chức đón tết thật vui). Gặp nhau thế là chúng tôi (trong đó có hắn) kéo nhau đi uống cà phê, không hiểu tụi bạn có "mưu đồ" từ trước hay sao mà lần lượt kéo nhau đi chỗ khác để lại tôi và hắn (trước đó tôi đã nghi ngờ tụi nó nên xin đi theo nhưng tụi nó không cho).

Tụi bạn đi hết rồi tự nhiên tôi đâm ra sợ, một cảm giác run run mơ hồ như có gì đó khủng khiếp sắp diễn ra với mình. Ngồi được một lát, tôi bảo hắn dẫn tôi đi tìm mấy đứa bạn và bất ngờ, tôi đã vô cùng hoảng hốt, chỉ “a” lên được một tiếng rồi im bặt khi hắn choàng tay qua vai tôi, tôi nghe hơi thở của hắn gấp gáp như thể tim hắn sắp nhảy ra từ lồng ngực, còn tôi thì cảm giác như đất sụt lở dưới chân mình.

Nghe tiếng tôi kêu, hắn buông tay và lí nhí xin lỗi nhưng tôi không nói được lời nào. Tôi đã khóc, cảm giác như cái gì đó thiêng liêng lắm đang tuột khỏi tay mình. Hắn đã làm cái chuyện động trời gì vậy, hắn dám choàng vai tôi khi tôi chưa cho phép ư! Lúc đó trong suy nghĩ của tôi, tình yêu phải là một cái gì đó trong sáng, khi hai người yêu nhau họ chỉ được phép nhìn nhau trìu mến. Còn tôi chưa là gì của hắn mà hành động như vậy là thiếu tôn trọng tôi, hắn đã phạm sai lầm ghê gớm...

Bây giờ mỗi lần nghĩ lại, tôi thật buồn cười cho những ý nghĩ trẻ con và hơi ngốc nghếch của mình. Tôi vẫn còn nhớ khi gặp lại mấy đứa bạn, tôi đã khóc như mưa và kể lại cho họ nghe về những gì hắn đã làm đối với tôi. Rồi tôi đã viết một lá thư trên một tờ giấy nhàu nát (có ý coi thường hắn) và dùng những lời cay độc ( theo kiểu văn chương) để đập tan giấc mơ của hắn...

Tôi đã nhờ đứa bạn gái gởi lại thư cho hắn và quyết định không thèm gặp mặt hắn từ đó. Mấy ngày sau, tôi nghe đứa bạn gái kể lại mà thấy hơi xót trong lòng: hắn đã hạnh phúc khi được đi uống cà phê, được ngồi nói chuyện với tôi, nhưng sau đó hắn đã không ngờ hắn nhận được lá thư ấy... Song, sự thương hại chỉ thoáng qua trong trong tôi một chút rồi cũng nhường chỗ cho sự thù ghét, vì thực sự tôi chưa nhận ra lỗi của mình do lúc đó tôi quá trẻ con.

Hai năm sau đó, chỉ khi tôi bắt đầu "thu nhặt" được những kinh nghiệm của người đi trước, tôi mới nhận ra rằng mình quá sai lầm vì đã làm tổn thương một người bạn, người yêu thương mình. Tôi hối hận nhưng biết làm sao vì đã quá muộn màng.

Đã nhiều năm trôi qua tôi mong rằng có một ngày nào đó tôi sẽ giải thích cho hắn hiểu và nói lời xin lỗi hắn. Nếu có được một điều ước, tôi sẽ ước hắn đọc được câu chuyện này và tôi biết rồi hắn cũng sẽ... mỉm cười.

P.T.T.H.

Quan niệm về hôn nhân: Đúng & Sai

1. Độ tuổi của hai vợ chồng ở thời điểm lập gia đình là thước đo tốt nhất dự đoán mức độ thành công của cuộc hôn nhân:

Đúng. Lý tưởng nhất là cả hai đã trưởng thành và có thể tự lập trước khi bước vào cuộc sống hôn nhân. Khả năng tự lập và sự trưởng thành thông thường tăng tương ứng theo tuổi tác và kinh nghiệm sống. Hoàn toàn đúng khi cho rằng độ tuổi của hai vợ chồng ở thời điểm lập gia đình là thước đo tốt nhất dự đoán mức độ thành công của cuộc hôn nhân.

2. Tình yêu là tất cả những gì bạn cần cho một cuộc hôn nhân hạnh phúc.

Sai. Buồn thay tình yêu không phải là tất cả những gì bạn cần để tạo dựng một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Hầu hết các cặp vợ chồng khi cưới đều nói “chúng tôi yêu nhau”, tuy nhiên 1/3 số đó lại kết thúc cuộc sống vợ chồng bằng ly dị, thường trong những năm đầu tiên của cuộc hôn nhân.

3. Khả năng ly hôn có thể tiên đoán qua “chất lượng” của mối quan hệ trước khi cưới (giai đoạn tìm hiểu nhau).

Đúng. Có ai đó đã phát biểu: “Không gì trên thế gian này có thể làm cho cuộc sống loài người hạnh phúc hơn việc gia tăng số lượng các cuộc hôn nhân bền vững”. Nhiều cuộc nghiên cứu nghiêm túc đã cho thấy chất lượng của mối quan hệ trong thời gian tìm hiểu nhau là một thước đo tuyệt vời giúp tiên đoán sự bền vững và thành công của một cuộc hôn nhân.

4. Các cặp sắp cưới thường tập trung chuẩn bị cho lễ cưới nhiều hơn cuộc sống hôn nhân thực sự của họ.

Đúng. Lập gia đình và duy trì cuộc sống gia đình là hai chuyện rất khác nhau. Các đôi thường bỏ nhiều thời gian và tiền bạc chuẩn bị cho đám cưới vốn chỉ diễn ra vỏn vẹn có một ngày thay vì chuẩn bị cho một cuộc sống gia đình có thể kéo dài cả một đời. Họ tập trung công sức để chọn mẫu bánh cưới thay vì sử dụng thời gian và sức lực tìm hiểu về các động lực cơ bản của một cuộc sống hôn nhân cũng như học tập các kỹ năng cần thiết để hoàn thành vai trò làm chồng/vợ của mình.

5. Hôn nhân có thể gây thất vọng và làm chúng ta nản lòng vào thời gian đầu.

Đúng. Hôn nhân là một giai đoạn chuyển tiếp khó khăn hơn là chúng ta dự đoán. Điều này cũng xảy ra ngay cả với các cặp đã có quá trình chuẩn bị kỹ lưỡng và có mối quan hệ tốt đẹp trong thời gian tiền hôn nhân. Thời kỳ mới cưới (khoảng hai năm đầu tiên) là khoảng thời gian chuyển tiếp khó khăn và chúng ta có thể cảm giác cuộc sống gia đình không được xuôi chèo mát mái, đôi lúc còn bị stress.

6. Lập gia đình là một cách tốt để chứng tỏ sự độc lập của bản thân, không còn phụ thuộc vào cha mẹ.

Sai. Thanh niên thường có khuynh hướng muốn tự nỗ lực để thành công. Tuy nhiên, trở nên “độc lập” có nghĩa là chúng ta phải có khả năng tự mình cáng đáng công việc, không lệ thuộc hay dựa dẫm bất kỳ điều gì vào người bạn đời của chúng ta.

7. Sống thử trước hôn nhân sẽ giúp chúng ta có một cuộc hôn nhân vừa ý hơn.

Sai. Mặc dù trên lý thuyết sống chung trước hôn nhân tương tự như một khoá “huấn luyện” nhằm mục đích cải thiện cuộc hôn nhân chính thức sau đó, nhưng thực tế lại cho thấy ngược lại. Mức ly dị gia tăng rõ rệt đối với các cặp đã sống chung trước khi cưới.

8. Vấn đề tài chánh là nguyên nhân phổ biến nhất gây nên các xung đột trong gia đình và làm tổn hại mối quan hệ hôn nhân.

Đúng. Khảo sát cho thấy 37% các cặp vợ chồng cho rằng tiền bạc là vấn đề số một gây mâu thuẫn trong cuộc sống gia đình.

9. Kỹ năng duy trì mối quan hệ tốt đẹp mang tính tự nhiên, không thể học mà có được.

Sai. Chúng ta có thể học được các kỹ năng cần thiết giúp xây dựng một mối quan hệ hôn nhân tốt đẹp. Thu thập các kiến thức tổng quát về cách xây dựng và duy trì các mối quan hệ trong xã hội, về gia đình và hôn nhân... sẽ hỗ trợ chúng ta có những chọn lựa hiệu quả hơn cũng như phát triển các mối quan hệ. Sự chuẩn bị trong giai đoạn tiền hôn nhân có thể giúp chúng ta phát triển các kỹ năng của bản thân và tạo dựng một khởi đầu tốt đẹp cho cuộc sống hôn nhân của mình.

10. Hầu hết những người đã ly hôn không lập gia đình một lần nữa.

Sai. Khoảng 75% những người đã ly hôn sẽ tái hôn. Phần lớn những cuộc tái hôn tạo nên một gia đình thứ hai, có nghĩa rằng cuộc hôn nhân sau này vẫn tồn tại nhiều thách thức cần phải vượt qua. Mức độ thất bại của những cuộc tái hôn này lại cao hơn khi kết hôn lần đầu tiên, ngay cả khi cả hai bên đều không có con riêng. Do vậy, sự chuẩn bị cho cuộc hôn nhân lần thứ hai sẽ mang tính chất quyết định gấp nhiều lần sự chuẩn bị cho cuộc hôn nhân đầu tiên.

NGUYỄN THỊ THẢO VY (Theo Building Relationships; Developing Skills for Life)

15 tháng 7, 2006

Hãy cười lên

Na Nơn
Trong tiếng Anh từ “smile” có nghĩa là nụ cười; bạn có biết nụ cười được tạo nên từ những yếu tố nào?

- Sweet: ngọt ngào.

- Marvellous: tuyệt diệu.

- Immensely likeable: vô cùng đáng yêu.

- Loving: đằm thắm.

- Extra special: thành phần phụ quan trọng.

Nụ cười tưởng chừng như rất bình thường nhưng lại là món quà vô giá mà tạo hóa đã hào phóng ban tặng cho loài người. Chúng ta sẽ sống thế nào khi không biết cười? Chúng ta sẽ biểu lộ sự vui mừng bằng cách nào nếu không có nụ cười?

Nụ cười có thể xua tan mọi đau buồn, hàn gắn mọi vết thương, làm dịu đi nỗi cô đơn và quan trọng hơn hết là mang mọi người đến gần nhau hơn... Nụ cười là thứ tài sản quí giá mà không phải ai cũng dễ dàng có được nếu chẳng chịu mở rộng lòng mình để đón nhận nó... Hãy tạo cho mình nụ cười bằng những việc làm có ý nghĩa, bạn sẽ thấy cuộc đời này tuyệt diệu biết chừng nào!

Bạn có thể làm cho bản thân mình trở thành một con người mới: buổi sáng thức dậy mỉm cười, mỉm cười bước ra khỏi nhà, mỉm cười khi gặp gỡ người khác, khi làm việc mỉm cười, khi nghỉ ngơi cũng mỉm cười - tất cả điều này là một thói quen tốt. Mỉm cười là một niềm vui mà tự bạn có thể thực hiện được.

Khi bạn tặng nụ cười cho người khác, bạn có thể sẽ cảm nhận được niềm vui chân chính, người khác có được sự cổ vũ khích lệ của bạn, tâm tình của họ cũng có thể vì thế mà phấn chấn. Bạn hãy nhanh chóng tìm niềm vui đến cho người khác vì một thế giới thêm tươi đẹp, vì một trái tim muốn biểu lộ niềm vui, chúng ta mỉm cười!

10 lý do để mỉm cười:

- Mỉm cười đẹp hơn cái nhíu mày của chúng ta.

- Mỉm cười làm chúng ta vui vẻ thêm.

- Mỉm cười khiến ngày tháng chúng ta đã và sắp đi qua trở nên có ý nghĩa.

- Mỉm cười giúp ích đối với việc kết bạn.

- Mỉm cười biểu thị sự thân thiện, dễ gần.

- Mỉm cười tạo nên một ấn tượng tốt cho người khác.

- Mỉm cười với người khác, người khác cũng sẽ mỉm cười với bạn.

- Nếu bạn mỉm cười thì bạn càng trở nên tự tin và thu hút hơn.

- Nụ cười của bạn sẽ làm giảm bớt sự lo lắng của người khác.

- Một nụ cười có thể giúp bạn có tình yêu đích thực.

CHUNG THANH HUY (Từ Internet)