Những lo lắng “ngớ ngẩn” nhất
1. Bạn liên tục đòi hỏi sự chắc chắn
TTO - Hoàn toàn tốt nếu bạn biết kỹ lưỡng trước khi đi đến quyết định một vấn đề hay đưa ra một ý kiến, nhưng việc liên tục nhìn ngó trước sau như vậy thì không ổn chút nào.
Bởi vì bạn sẽ dễ dàng phân vân, nao núng và rồi việc sẽ chẳng đi đến đâu. Không bao giờ có sự chắc chắn tuyệt đối cả. Hãy cân nhắc và cũng biết chấp nhận rủi ro nữa.
Lời khuyên: Chấp nhận những gì nằm ngoài tầm kiểm soát và tiếp tục với những gì trong tầm kiểm soát.
2. Bạn "bì bõm" trong mớ lo lắng hỗn độn
Bạn sợ mất việc? Đúng thôi. Nhưng hãy thử nghĩ bạn sẽ còn bao nhiêu nỗi lo như vậy: xe cộ này, học hành của con cái này, đau ốm của người thân này... Bạn có quyền suy nghĩ về những bất trắc trong cuộc sống nhưng hoàn toàn không cần thiết những gì bạn nghĩ đến là phải xảy ra đúng hệt.
Lời khuyên: Hiểu thấu đáo những nỗi lo lắng và bạn sẽ thấy uy lực của nó không phải là ghê gớm lắm đâu.
3. Bạn ôm đồm quá nhiều thông tin không thích đáng
Trải qua nhiều thăng trầm trong tiến hóa, chúng ta có khuynh hướng vơ vét càng nhiều thông tin có thể càng tốt – để sinh tồn, để phát triển nòi giống, đời sống tốt hơn. Đó là chiến lược hay, nhưng sẽ tốt hơn nếu đừng quá vội vã. Giá trị của sứ mệnh tìm kiếm dựa phần lớn vào loại thông tin nào bạn cần.
Nếu bạn có những lo lắng liên quan đến hàng không và lên mạng Internet gõ vào trang Google hay Yahoo từ “tai nạn máy bay”, bạn sẽ bị ngợp với những gì các cỗ máy tìm kiếm này đem lại, và không chừng những tai nạn hàng không lại chưa nguy kịch bằng cơn đau tim cấp thời lúc đó.
Nhưng nếu bạn thay những tìm kiếm lo ngại bằng từ khóa nào tích cực hơn thì sao? Nhẹ nhõm hơn nhiều phải không bạn? Đây được gọi là hiệu ứng thành kiến: bạn muốn chứng minh mối lo ngại của mình là có thật và thế là chăm chăm tìm kiếm thông tin để củng cố. Vậy nên dù bạn có quan tâm đến điều gì chăng nữa (cúm gia cầm, khủng bố, tai nạn giao thông…) hãy tập thói quen hỏi bản thân câu hỏi sau: “Tôi đang đi tìm những thông tin hữu ích, hay tôi chỉ tìm kiếm cái gì đó nhằm củng cố nỗi sợ của bản thân?”
Lời khuyên: Cân nhắc giá trị của nguồn tin và luôn nghĩ thấu đáo về hai mặt của vấn đề.
4. Trì hoãn
Trì hoãn là một dạng lo lắng khá gọi là tinh tế. Khi bạn trì hoãn tức là bạn không cảm thấy hài lòng với nhiệm vụ được trao.
Tránh đi điều khiến mình sợ hãi là phản xạ của bản năng sinh tồn nhưng hãy nghĩ về những được và mất trong chuyện đối mặt này. Hãy nghĩ đến việc sớm muộn gì cũng phải đối mặt cùng nó?
Lời khuyên: Đối mặt cùng nỗi sợ sẽ giúp bạn vơi đi lo lắng rất nhiều.
5. Luyện tập, luyện tâp và luyện tập
Luyện tập, chuẩn bị tinh thần thật tốt trước khi đụng phải một tình huống khó khăn rất được ủng hộ. Nhưng cần nhớ rằng nó rất khác với tính cầu toàn. Ví dụ bạn sợ nói chuyện trước đám đông, và bạn lên kế hoạch luyện tập. Khía cạnh tích cực: bạn thấy tự tin rất nhiều. Khía cạnh không hay: bạn vô tình tự tạo một áp lực tinh thần rất lớn cho mình.
Và chương trình diễn thuyết của bạn diễn ra như thể bạn chỉ vừa chuẩn bị ít phút trước đó thay vì một kế hoạch luyện tập bài bản từ rất lâu. Chuẩn bị nhưng đừng căng sức quá, cần thiết lập một giới hạn về thời gian đầu tư cho kế hoạch của bạn. Nhờ đó bạn sẽ không bị căng thẳng hay tốn quá nhiều thời gian cho cùng một kết quả.
Lời khuyên: Lắng nghe và học cách tin tưởng những tín hiệu nội tại về sự chuẩn bị đầy đủ.
BÙI NGUYỄN QUÝ ANH (theo Psychology Today)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét