29 tháng 1, 2007

Con yêu bố!

Đêm thật dài, thật rộng. Đêm tan ra chảy khắp khoảng trời, căn phòng và cả góc sân nó đứng nữa. Bắt chước những nhà thơ cổ, trước không gian mêng mông, trước yên ắng của đất trời, nó cũng cảm thấy nhỏ bé, cô đơn.

Sáng hôm ấy, nó quyết tâm ra đi sau bao ngày đắn đo và quyết định. Vẫn là một sáng thanh bình, gió từ dòng sông Lam thổi lên mát dịu, thoang thoảng mùi hương lúa non. Mẹ sắp lại cái vali rỗng tênh có vài bộ quần áo, vài ba cuốn sách phổ thông (lỡ xin được việc khỏi phải mua tốn tiền). Một túi nilon đựng đầy quà quê: 1 hũ trám, đùm lạc, lọ măng và bình rượu quê do chính tay mẹ cất, lụi hà lụi hụi, vừa xếp vừa dụi mắt.

Bố - như thường lệ, vác tay lưới lên vai, lùi lũi bước ra cổng, chợt nhận ra quên điều gì, quay lại: “Con đi nhé!” - rồi quay ngoắt. Suốt cuộc đời cặm cụi với dòng sông, con đò, không lúc nào nói với con một câu yêu thương hay quan tâm. Vậy mà đến lúc này, dường như không kìm nén nỗi lòng mình, bố cũng bật ra câu nói trong nghẹn ngào, đứt quãng. Đến bây giờ, cứ nhớ đến câu nói của bố, nó lại thấy tủi thân không sao cầm được nước mắt. Sao lúc đó nó không lao ra, ôm lấy đôi vai gầy guộc, ôm lấy tấm lưng còng cháy nắng suốt mùa chèo thuyền đến chai sạn. Nó thèm ngửi mùi mồ hôi và mùi tanh nồng của cá vương trên áo bố.

Con yêu bố! Đến bây giờ 3 tiếng yêu thương ấy mới bật lên trong nó, có thể nó quá cũ với những người mang chức phận là con nhưng với nó, đây là lần đầu tiên nó tự thốt lên trong suốt 23 năm sống không rời bố.

Cuộc sống quá vất vả nhiều khi làm người ta “chai” đi cả những lời yêu thương, an ủi. Bố suốt ngày quanh quẩn với con đò. Ngẩng mặt là trời, cúi xuống là nước, 4 bên là bãi dâu ngút ngàn và lũy tre làng. Những con cá con tôm nói hoài cũng hết. Bố âm thầm như một chiếc bóng. Còn nó, nói với bố những gì?

- Con vẫn bình thường.
- Công việc vẫn vậy.
- Bố có đi cá nữa không?
- Có nhiều không bố?

Cuộc sống những tưởng cứ khô khốc trôi qua, nhưng không...

Vũng Tàu 18-1-2007

Không có nhận xét nào: