10 tháng 1, 2007

Chiếc xe đạp “làm mai”

Ngày sinh nhật của Bình cũng là ngày Bình nhận lời yêu. Mấy ai biết rằng, mối tình thơ mộng của Bình với anh bắt đầu từ cái xe đạp "dở chứng" giữa đường...

Ảnh minh họa: Thanh Niên
Anh nghỉ phép đúng dịp địa phương anh tổ chức hội thi thể thao. Vốn nổi tiếng là chân sút cứng nên anh được mời vào đội bóng đá của xã. Sáng đó, mải đi thăm họ hàng anh quên khuấy trận đấu diễn ra lúc 1 giờ chiều. Anh chạy vội ra sân vận động xã nhưng xe chở đội bóng cũng vừa đi khỏi.

“Chết thật, mình là quân nhân mà chẳng gương mẫu chút nào”, anh nhủ thầm. Đang rối trí thì có bóng tóc dài đạp xe tới. “Em gì ơi, em có xuống huyện không?”.

Thấy một tên con trai lạ hoắc, cô không buồn đáp, dửng dưng đạp tới. Anh luống cuống: “Em ơi, cho anh đi nhờ với”. Chẳng đợi cô trả lời, anh túm ghi đông kéo lại. Bị bất ngờ, Bình và xe đổ ầm. Anh hốt hoảng: “Ôi cho anh xin lỗi, anh…”.

“Anh định làm trò gì?”. Cô đẩy anh đề phòng, nhìn Bình xù lên như một con nhím, “Không, anh là người đàng hoàng” “Hành động ấy mà đàng hoàng à!” “Anh cuống quá, cho anh đi nhờ xuống huyện được không?”. Bình nguây nguẩy: “Anh tránh ra, muộn giờ của tôi rồi”.

Anh lớn giọng: “Này cô kia, tôi lệnh cho cô có nhiệm vụ đưa tôi xuống sân vận động huyện, chấp hành đi”. Bình tròn mắt: “Anh ta bị làm sao thế nhỉ?”. Cô không kịp phản xạ. Anh túm lấy tay xe, giọng nghiêm khắc: “Lên xe đi”, Bình vẫn không chịu thua: “Xe non hơi, không đi được hai người”. Anh cương quyết: “Nổ lốp anh đền”.

Biết gặp phải kẻ lì, Bình đành miễn cưỡng ngồi sau. Cả đoạn đường dài không ai nói nửa lời. Xe đang bon bon thì một tiếng nổ to. “Nổ thật em ạ” - giọng anh lí nhí, Bình quay lại gắt: “Đã bảo rồi không nghe, bây giờ phải làm thế nào?”.

Nhìn vào đồng hồ cả hai cùng kêu lên: “Muộn rồi”. Cả hai nhìn nhau: “Em là…”. “Là cái gì, xui xẻo quá đi, hôm nay có giờ kiểm tra toán”. Anh gãi đầu: “Biết lỗi rồi, để anh nghĩ cách”.

Anh đẩy xe vào nhà người dân, trình bày lý do, xuất trình giấy tờ và xin mượn xe đạp đi tiếp. Bác chủ nhà dắt ra chiếc xe không phanh, không cả giá đèo.

Bình ái ngại: “Ngồi đâu được chứ”. Anh chỉ vào khung xe: “Có sao đâu, nhanh lên kẻo muộn”. Cái xe không dở chứng lần nào. Đến cổng trường, anh dặn dò: “Anh ra sân, 4 giờ 30 kết thúc, thế còn em?”. “5 giờ”. “Được! Anh chờ em ở đây nhé”.

Đúng 5 giờ, trường tan, anh ngó nghiêng tìm cô trong từng tốp người đang túa ra. Chẳng ai nhịn được cười khi thấy anh và chiếc xe hiên ngang án ngữ cổng trường.

Bình xuất hiện, anh cuống lên khua tay loạn xạ sợ cô không nhìn thấy. Đám bạn của Bình tra khảo. Mặc kệ anh, Bình đi thẳng. Anh hốt hoảng: “Em gì ơi, không nhìn thấy anh à”. “Không, ai thèm đi cùng anh”.

Bình giận dỗi rồi leo tót lên xe của cậu bạn cùng lớp. Anh lật đật theo sau. Đến nhà bác gửi xe, Bình cũng không dừng lại. Anh vào đổi xe, khi ra thì không thấy cô nữa. Anh dong xe cô về.

Đêm đó anh không ngủ được. Cô bé đó liều quá, dám giao xe vào tay người lạ. Cả buổi sáng hôm sau anh dắt xe đi hỏi thăm. Anh chỉ biết tên cô là Bình.

Ở cái thôn nhỏ có đến 5 có tên Bình học cấp III. Gặp 4 người rồi mà không phải. Còn một Bình nữa… Anh dừng trước cánh cổng màu xanh gọi, một đứa trẻ chừng 13 tuổi chạy ra: “Chị Bình ra đồng chưa về”. Một người đàn ông trung tuổi bước ra: “Cháu vô nhà đợi, ơ xe con Bình…, cháu là…”.

Anh nhanh nhảu: “Hôm qua cháu mượn xe Bình”. Ông rót nước, vỗ đét vào đùi: “Thế là nó thắng bác rồi đấy, con này giỏi”. Anh ngạc nhiên, thằng bé cũng cười ngặt: “Thế hôm nay bố phải làm thịt gà thôi”. “Được, mời cậu ở lại dùng cơm, đợi nó về”. Anh định từ chối, nhưng…

Anh và bố Bình nói chuyện khá hợp nhau. Trước đây ông cũng là lính, chuyện quân ngũ hợp nhau là phải. Trưa Bình về, thấy chiếc xe, cô thốt lên: “Bố ơi, ai đem xe cho con đấy”. Anh lật đật chạy ra: “Anh, tìm nhà em khó quá”. “Thì anh cũng tìm được rồi đó thôi”.

Thấy anh xắn tay áo, Bình ngạc nhiên: “Anh làm gì dưới bếp”. “Bố em làm cơm mời anh”. Bình ngạc nhiên: “Bố dễ với anh nhỉ”. Anh gãi đầu.

Trong bữa cơm, bố Bình điều tra lí lịch của anh, biết anh là sĩ quan ra trường được về công tác ở Tỉnh đội, ông gật đầu: “Ừ, thế chứ, giỏi lắm”. Tiễn anh ra cửa, Bình khẽ nói: “Cảm ơn anh, mai anh đi mạnh khỏe nhé, khi nào về lên nhà em chơi”.

Bình nhận lá thư từ Tỉnh đội Thanh Hóa về. Anh viết: “Cái xe còn dở chứng không em, đừng có chủ quan nhé, không được ném xe cho người lạ”. Tới lá thư thứ 10, anh quyết định tỏ tình. “Hôm nay thấy nhớ em nhiều hơn mọi ngày, làm nhiệm vụ mà cứ nghĩ đến em suốt. Nguy quá”.

Sinh nhật Bình, dù bạn bè đã đến đông đủ, nhưng cô cứ ra cửa ngóng hoài. Có đứa trêu: “Trông chú bộ đội à”. Bình thẹn đỏ mặt, bạn bè giục thổi nến, Bình buồn thiu. Tiếng đứa em làm tim Bình vỡ òa: “Bạn chị tới rồi”.

Bình đứng chôn chân. Anh bước tới: “Anh về trễ, nhưng còn kịp thổi nến cùng em”. Bình rơm rớm nước mắt. Anh cốc nhẹ vào đầu: “Sao lại khóc, xấu ghê”.

Đám bạn giục hai người thổi nến. Cô bạn thân giật tấm thiệp trên tay Bình đọc to: “Mặt đất của bầu trời, anh to và rộng lớn, anh sẽ che chở cho mặt đất hết cô đơn. À em này cái xe có dở chứng nữa không”. Ngày sinh nhật của Bình cũng là ngày Bình nhận lời yêu...

Nguyên Bình
Trường Cao đẳng Phát thanh truyền hình I- Phủ Lý

Không có nhận xét nào: